Tam phu bức tới cửa, phu nhân thỉnh thú – Chương 413

CHƯƠNG 413: GIAO CHO HẮN


Nhìn hai người cứ mắt to trừng mắt nhỏ, Ngự Thiên Dung cảm thấy có chút buồn cười, “Ta sẽ ra mặt, xem như trả ân tình cho Đàm lão gia.”


Đàm lão gia ha ha cười, “Vậy ta xin thay mặt Hàn Băng Cốc cảm tạ Ngự phu nhân trước.”


Bùi Nhược Thần không vui liếc nhìn Ngự Thiên Dung một cái: nàng tưởng ra đó là chỉ khoa chân múa tay thôi sao?


Ngự Thiên Dung quay sang nhìn hắn một cái, chỉ cười cười cho qua, cũng không nói thêm câu gì.


“Còn có một chuyện rất trọng yếu, đó là hy vọng Bùi công tử có thể nhờ Hiên Viên nhị thiếu làm người chỉ huy phía sau màn.” Một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên, một bóng đen chợt xuất hiện trước mặt mọi người.


Đàm lão gia vừa thấy người đó tới, hai mắt tràn đầy kinh hỉ, “Đại hộ pháp, ngài đã xuất quan?”


“Ha ha, Hàn Băng Cốc có khách quý không ngừng đến, lòng của lão phu tâm sao có thể yên tĩnh được, cho nên liền chạy vội ra đâu.” Lão giả áo bào đen cất tiền cười khẽ, ánh mắt lại không ngừng quan sát Ngự Thiên Dung, “Ừm, không tệ, không tệ, đây chính là chính là khách quý khó gặp suốt trăm năm, à không, phải nói là ngàn năm mới đúng!”


Đối với vị đại hộ pháp thình lình xuất hiện này, Bùi Nhược Thần có chút bất mãn, bởi vì ánh mắt của ông quá mức trắng trợn. “Đại hộ pháp chẳng lẽ còn có một đôi tuệ nhãn?”


Có lẽ là cảm nhận được Bùi Nhược Thần đang bất mãn, đại hộ pháp cũng thấy hơi có lỗi, cười nói, “Bùi công tử thứ lỗi, mạo phạm hồng nhan tri kỷ của công tử thật sự là có lỗi. Lão phu không có ý gì khác, chỉ là thần vận của Ngự phu nhân thật sự không giống người thường, cho nên nhịn không được, muốn quan sát kỹ một chút.”


Không ngờ vị đại hộ pháp này sẽ nói ra như vậy, khuôn mặt luôn bình tĩnh của Bùi Nhược Thần cũng lộ ra một tia xấu hổ, bất quá rất nhanh đã bị câu kế tiếp của đại hộ pháp thu hút sự chú ý.


“Vì để ngừa vạn nhất, đến lúc đó, Hàn Băng Cốc chúng ta sẽ phái ra mười một vị cao thủ tiến đến hộ pháp, vạn nhất có cái gì dị thường, cũng không đến mức luống cuống tay chân.”


Đàm lão gia nhíu mày, “Mười một vị? Vậy không phải là toàn bộ mười một vị hộ pháp của chúng ta đều đến sao? Nếu vậy, thế lực Hàn Băng Cốc sau này sẽ gặp khó khăn.”


Hàn cốc chủ cũng gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý, tuy rằng Hàn Băng Cốc có không ít cao thủ, nhưng người có thể đối kháng với các Thú Vương quả thực chỉ có mười một vị hộ pháp mà thôi. Vạn nhất phát sinh tình huống dị thường gì, người của Hàn Băng Cốc có thể ngăn cản được sao?


Ngự Thiên Dung nhìn sang Bùi Nhược Thần, ý tứ rõ ràng: Hàn Băng Cốc này thoạt nhìn không lớn, không ngờ cư nhiên còn có mười một vị hộ pháp a! Nhìn bộ dạng bọn họ, thực lực bên kia còn mạnh hơn rất nhiều, chẳng lẽ bên Thú Giới còn có nhân vật lợi hại hơn?


Bùi Nhược Thần khẽ nhíu mày, không biết đang suy tính chuyện gì, thật lâu sau mới nói, “Ta thấy chỉ cần ba vị là đủ.”


Đại hộ pháp kinh ngạc nhìn Bùi Nhược Thần, tựa hồ có chút kinh ngạc trước thái độ tự tin của Bùi Nhược Thần, “Lão phu đương nhiên tin tưởng năng lực của Bùi công tử, nhưng mà việc này không thể xem nhẹ hung hiểm, cho nên…”


“Đại hộ pháp nếu đã tin tưởng ta, sao không tiếp thu đề nghị của ta? Có đôi khi, nhiều người không nhất định là làm việc tốt hơn đâu!”


Đại hộ pháp do dự nhìn Hàn cốc chủ, thật ra, bảo toàn bộ mười một vị hộ pháp ra trận, ông còn không dám chắc sẽ không có việc gì đâu, giờ chỉ đi có ba vị, có phải là quá ít không?


Hàn cốc chủ sầu lo y như vậy, bất quá ông vừa mới nói sẽ giao người cho Bùi Nhược Thần điều phối, cho nên lúc này không có lập trường để kiên quyết phản đối. Hơn nữa, ông cho rằng Bùi Nhược Thần nói như vậy, nhất định có lý do.


“Ta thấy cứ dựa theo ý của hắn đi!” Ngự Thiên Dung mỉm cười, “Nếu chúng ta là khách quý của Hàn Băng Cốc, đương nhiên có thể hóa giải nguy cơ cho Hàn Băng Cốc. Nếu chúng ta không phải, như vậy, các vị phái ra nhiều người, không chừng đều là hy sinh uổng phí. Cho nên, ta nghĩ: nếu đã lựa chọn chúng ta, thì hãy tin tưởng chúng ta đến cuối cùng!”


Thấy khuôn mặt Ngự Thiên Dung từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh, Hàn cốc chủ bỗng nhiên ha ha cười, “Ngự phu nhân nói không sai, là chúng ta quá mức cẩn thận. Đúng như lời Ngự phu nhân nói, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người, đó mới là vương đạo! Được, chúng ta sẽ làm theo lời Bùi công tử!”


Đại hộ pháp và Đàm lão gia tuy rằng vẫn có chút lo lắng, bất quá, nếu Cốc chủ đã lên tiếng, bọn họ cũng không cần phải tiếp tục kiên trì.


Bởi vậy, chuyện quyết đấu với Thú Giới cứ như vậy liền đã thỏa thuận xong.


Khi Phượng Hoa nghe mọi việc được an bài như vậy, tức giận đến độ túm ngay vạt áo của Bùi Nhược Thần, lôi hắn đi ra ngoài.


Đi vào một rừng cây yên tĩnh, Phượng Hoa mới quay sang chất vấn Bùi Nhược Thần, “Vì sao lại để cho phu nhân ra trận? Ngươi cũng đã thấy tình hình hôm nay rồi, chẳng lẽ ngươi không sợ phu nhân lại bị thương?”


“Đây là chính nàng lựa chọn, chúng ta không có quyền ngăn trở. Nàng là muốn báo ân, nếu không cho nàng tham gia, nàng cả đời đều cảm thấy mình thiếu nợ ân tình với Hàn Băng Cốc!”


“Thiếu nợ ân tình thì chúng ta có thể dùng phương thức khác để báo đáp, không cần phải để cho nàng đi mạo hiểm! Ta thay nàng không được sao? Hàn cốc chủ không phải cho ngươi an bài sao, ngươi cứ để ta ra trận là được!”


Bùi Nhược Thần lắc đầu, “Phượng Hoa, ngươi đừng như vậy, quan tâm sẽ bị loạn! Nàng không cần ngươi duy hộ quá mức như vậy, nàng có chủ kiến của mình, nàng sẽ không đáp ứng yêu cầu của ngươi đâu.”


“Hừ, ta mặc kệ, ngươi không phải rất lợi hại sao? Ngươi đi nói với nàng đi, phải thuyết phục nàng cho bằng được!”


Bùi Nhược Thần có chút cảm thán nhìn Phượng Hoa, “Ai… Đối phó với nữ nhân là chuyện ta làm kém nhất, muốn đi thì tự ngươi đi đi!”


“Ngươi rõ ràng là đòi giành giật trách nhiệm khỏi tay người nào đó, sao bây giờ lại thoái thác trách nhiệm?” Phượng Hoa liếc xéo nhìn Bùi Nhược Thần, trong ánh mắt rõ ràng đang mắng: ngươi rất kém cỏi!


Bùi Nhược Thần lại mỉm cười, “Ta cũng là bất đắc dĩ a, nếu không phải người nào đó không quá xứng chức, cần ta phí sức lao động sao!”


Hừ! Người này, đúng là kiểu gì cũng không thuyết phục được, thật đáng giận!


Thấy Phượng Hoa vẫn còn tức giận, Bùi Nhược Thần chỉ có thể thở dài, “Nàng là nhất định phải đi. Nàng vốn chính là vị khách quý chủ chốt của Hàn Băng Cốc, mấy người chúng ta đều là vì nàng mới đến nơi này. Cho nên, nàng khẳng định là một trong số những người đó, tuy rằng ta cũng không muốn cho nàng đi.”


Phượng Hoa đương nhiên cũng hiểu được ý của Bùi Nhược Thần, tuy hắn không tin vào số mệnh, nhưng có đôi khi vận mệnh chính là như thế, không thể đoán trước và cũng rất bất đắc dĩ. Chỉ là, mặc kệ thế nào, hắn cũng không muốn để nàng mạo hiểm một lần nữa. Phượng Hoa quay sang nhìn Bùi Nhược Thần, bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Ta yêu nàng.”


“Ta biết.” Bùi Nhược Thần trả lời nhẹ như không, tựa hồ hết thảy sớm đã bị hắn đoán trước.


Nghe Bùi Nhược Thần trả lời như vậy, Phượng Hoa cười khổ một tiếng, “Có lẽ về sau vẫn không thể không làm ra chuyện thương tổn đến nàng, nhưng ta tuyệt đối sẽ không để ai động đến nàng. Cho nên, nếu ta phải làm một lựa chọn bất đắc dĩ, mong ngươi hãy bảo vệ nàng cho tốt!”


“Ta biết. Liễu gia vốn đã không ưa Ngự gia, bọn họ sẽ không để cho ngươi cùng một chỗ với nàng. Nhưng nếu ngươi nguyện ý nghịch thiên, ta quả thật rất có hứng thú xem kịch, có lẽ còn có thể tăng một chút lợi thế cho ngươi!”


Nghịch thiên? Chính là bầu trời u ám trong lòng hắn đó sao? Cho dù hắn luôn kiêu ngạo, nhưng vẫn phải trở về cái ‘lao tù’ kia. Hắn thật rất bất đắc dĩ và không cam lòng.


Sinh mệnh của hắn, ngay từ ngày đầu tiên đã bị người khác tính kế. Loại vận mệnh này, hắn không muốn thừa nhận, lại không thể không nhận! Cho nên, hắn rất thích con người của Bùi Nhược Thần. Người này xem đời người như trò chơi, cái gì đều không thèm để ý, có thể thoải mái làm theo ý chí của mình, còn có một đám thuộc hạ thề sống thề chết đi theo.


Mà hắn, đều là khống chế và bị khống chế.


Nhân sinh của hai người, ngay từ đầu đã khác một trời một vực!


“Uy, uy, đừng ra vẻ ngươi thực đáng thương. Trên đời này, còn nhiều người bi thảm hơn ngươi nhiều, ít nhất, ngươi còn sống, áo cơm không lo, thân thể khỏe mạnh, không bị tàn phế…”


Phượng Hoa càng nghe càng tức giận đến trợn trừng mắt, “Ai ra vẻ đáng thương, ngươi đừng có nói tầm bậy!”


“Ồ, vậy sao, không có là tốt rồi, ta không thích nữ nhân ở trước mặt ta giả vờ đáng thương, càng không thích nam nhân làm ra vẻ mặt này, cho dù là ngươi, cũng không thể có ngoại lệ!” Bùi Nhược Thần chậm rãi nói, đáy mắt có chút lãnh liệt.


Bộ dạng đáng thương thì được cái gì? Nhiều lắm là được vài kẻ ngu xuẩn đồng tình, nhưng vĩnh viễn sẽ không thể cứu lại vận mệnh của chính mình.


“Bùi Nhược Thần, nhớ kỹ lời ta nói!”


Bùi Nhược Thần bị Phượng Hoa gọi to làm bừng tỉnh, cười khẽ nói: “Yên tâm, ta sẽ nhớ kỹ, nhưng ngươi phải làm giúp ta một chuyện.”


“Chuyện gì?”


“Truy sát những người còn sống sót còn lại của Ngự gia.”


Phượng Hoa trừng lớn mắt nhìn Bùi Nhược Thần, “Ngươi còn muốn giết…”


“Ý ta là chỉ Liên phi và con trai độc nhất của Ngự gia mà lần trước thoát được một kiếp. Ngự Thiên Dung thật đã sớm chết, nàng bây giờ căn bản không thể xem là người của Ngự gia, ngươi nghĩ bậy cái gì!”


Hừ, là vì ngươi nói không rõ ràng thôi! Phượng Hoa bất mãn nhìn Bùi Nhược Thần, “Vì sao? Ngươi phải biết là tuy hai chuyện đối với ta mà nói không phải việc khó, nhưng sẽ rước lấy rất nhiều phiền toái, Long Tường Vân cũng không phải ngồi không. Vả lại, hắn đã sủng Liên phi nhiều năm như vậy, còn có một hoàng tử, nghe nói, hắn còn muốn lập con trai Liên phi làm thái tử a! Ngươi như vậy không phải là ép ta nhảy vào hố lửa sao?”


Bùi Nhược Thần chỉ cười không nói. Thái tử dễ làm như vậy sao? Hừ, Ngự Liên nghĩ rằng cha con ả ta làm việc thật sự là thiên y vô phùng* sao? “Vậy ngươi hãy nghĩ biện pháp làm cho Long Tường Vân chán ghét ả ta là được!”


* “Thiên y vô phùng” nghĩa đen là quần áo do tiên trên trời may thì không có vết kim chỉ, nghĩa bóng là làm việc vô cùng chu đáo, không có chút sơ hở nào. Xem thêm ở đây.


“Ngươi nói dễ nghe quá nhỉ? Nếu dễ dàng như vậy, đám nữ nhân trong cung kia đã sớm trừ bỏ ả ta rồi, còn cần đến phiên ngươi mở miệng?” Phượng Hoa cực kỳ khinh bỉ nhìn Bùi Nhược Thần, người này rõ ràng là muốn khó xử hắn.


Bùi Nhược Thần chỉ nói một câu, “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy bản thân không bằng nữ nhân?”


Phượng Hoa thật muốn nổi điên, cả người quả thực sắp bối khói vì giận. Hắn biết tên Bùi Nhược Thần này đang dùng phép khích tướng, nhưng nếu mình không để ý hắn khích tướng, chẳng phải là tự mình thừa nhận bản thân không bằng này đám nữ nhân trong hậu cung chỉ biết lục đục với nhau? Đúng là buồn cười!


Bùi Nhược Thần mặc kệ sắc mặt của Phượng Hoa tối tăm cỡ nào, hờ hững chuyển sang đề tài khác, “Ta đã thấy vẻ mặt của Liễu Quân Thư vẻ mặt, ngươi chỉ sợ không còn bao nhiêu ngày để tiêu dao, tương lai xem ra có rất nhiều thống khổ! Ngươi nếu có thời gian để tức giận, không bằng suy nghĩ làm thế nào ứng phó chuyện sau này đi! Chúng ta sẽ không ở lại Hàn Băng Cốc lâu đâu!”


Phượng Hoa bị ba chữ Liễu Quân Thư đánh tỉnh, cái gì tức giận, bi phẫn đều biến mất, trong lòng chỉ còn lo lắng và lãnh liệt. Liễu gia chắc chắn sẽ không để cho mình muốn làm gì thì làm. Ở trong mắt bọn họ, hắn không phải là trưởng tử, mà là một quân cờ, có tác dụng hy sinh vì sự phồn thịnh của Liễu gia! Hừ, đã trong mắt bọn họ không có mình, như vậy, trong lòng mình cần gì để ý đến bọn họ? Chỉ cần lấy được thứ đó, đừng trách hắn vô tình.

Advertisements

8 thoughts on “Tam phu bức tới cửa, phu nhân thỉnh thú – Chương 413

  1. Giai quyet le le con ve nha nua. Lau roi k gap Trien Canh va Due nhi. Toi cho so menh cua Phuong Hoa qua. Nhung moi chuyen se tot thoi.

    • Cái số của 3 anh nam chính đều rối nùi hết, mà Phượng Hoa có vẻ đặc biệt khổ. Giờ anh này phải tranh thủ chơi cho đã thui!

Comment tám tám tám...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s