Thân ái nha sĩ tiên sinh – Chương 7

CHƯƠNG 7


Nói cái gì mà đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, đối với loại người trời sinh đã thiếu vài sợi dây trong não như Tang Ý Ước, từ ngày đầu tiên đã không chút khó khăn ngủ say một mạch đến tận hừng đông.


Tang Ý Ước vốn nghĩ đến ngày hôm sau gặp mặt Viên Ly Tiêu sẽ rất xấu hổ, nhưng anh giống như đã quên mất chuyện đêm qua. Ở phòng khám, mỗi khi không áp chế được tính tình, anh vẫn hô to gọi nhỏ, tuyệt đối không có hiện tượng tình cảm ái muội hoặc mắt đi mày lại gì đó phát sinh.


Đối mặt với trạng thái mất trí nhớ của anh, cô chỉ tại hoang mang chừng một giây, sau đó tiềm thức cũng bắt chước quên luôn, giả vờ như nàng chẳng qua là mơ một giấc mơ rất rất thật, mà anh không có khả năng thật sự để ý đến co. Mãi đến đêm thứ ba…


Chừng hơn 3 giờ sáng, Tang Ý Ước không thoải mái phát hiện có vật gì đó rất nặng đang đè lên người mình, khó thở cố gắng tỉnh dậy thì phát giác mình đang bị một gã đàn ông ôm vào trong ngực không khác gì gối ôm.


Mà khuôn mặt tựa vào hõm vai mình lại là của một gã cực kỳ xa lạ, cô không thể không —


“A –” Phát ra thét chói tai.


Trời ạ! Ai vậy? Cô kinh hoảng muốn chạy trốn, cố dùng sức đẩy ra thân hình trầm trọng đang đè cứng ngắn trên người mình nhưng vô dụng.


Cánh tay đối phương như gọng kìm sắt siết chặt lấy cô, khiến cô căn bản không thể động đậy.


Vài giây kế tiếp, cô thử vùng vẫy ra khỏi vòng tay của gã, mãnh liệt hy vọng tên này có thể thanh tỉnh, nhưng mong muốn nào cũng thất bại.


Mà Viên Ly Tiêu nghe tiếng la, vội vàng tông cửa xông vào, lại bị cảnh tượng trên giường đập vào mắt khiến cho khuôn mặt gợi cảm đầy cương nghị của anh nháy mắt đen hơn phân nửa.


Tư thế quấn lấy nhau hết sức nóng bỏng của cặp nam nữ trước mắt làm cơn tức trong bụng anh bùng lên dữ dội. Anh chạy nhanh tiến lại, tháo phăng cánh tay ôm chặt Tang Ý Ước, thô lỗ hất cái gã đang ngủ say bất tỉnh nhân sự kia xuống giường.


Tang Ý Ước không chút do dự ôm mền nhảy xuống xuống, nhanh chóng trốn sau lưng anh, kinh hoảng giữ chặt cánh tay anh.


Không thể phủ nhận, hành động tràn ngập ỷ lại này của cô khiến trong lòng Viên Ly Tiêu phát lên một cỗ hư vinh, đáng tiếc vẫn chưa đủ bình ổn cơn tức của anh. Anh đưa chân đá đá gã đàn ông vừa bị lăn xuống, sắc mặt xanh mét.


“Viên Vệ Lãng, đứng lên cho anh!”


Gã đàn ông vốn đang bất động như chết khẽ nhúc nhích vài cái, ánh mắt hé ra, vẫn còn buồn ngủ mơ mơ màng màng, nhưng dần dần có dấu hiệu chuyển tỉnh.


“Là anh cả nha…” Hắn ngồi dậy, áo sơ-mi lụa in hoa bị cởi gần hết nút áo, lộ ra một mảng lớn ngực trần.


Chỉ cần nghĩ đến cảnh thằng em thứ ba nhà mình vừa mới ôm Tang Ý Ước như thế nào, gân xanh giữa trán Viên Ly Tiêu lại bắt đầu nhảy lên, vì tránh cho bản thân nhất thời xúc động lỡ tay giết người, cũng không muốn để cô phải xem quá nhiều cảnh không nên xem, anh quyết định rời đi hiện trường án mạng trước.


“Mặc quần áo, rồi ra bên ngoài.” Anh ném lại một câu, liền xoay người dắt cô ra khỏi cửa.


“Thật là, nửa đêm ầm ỹ cái gì vậy…” Viên Vệ Lãng tâm không cam, tình không nguyện bị đánh thức, giờ còn bị bỏ lại phía sau, trong đầu vẫn chưa rõ ràng tình hình hiện tại cho lắm. Hắn vò đầu càu nhàu. “Khó có dịp nằm mơ thấy được ôm một cô thoải mái như vậy…”


Được rồi, đây là cực hạn chịu đựng của người đàn ông.


Nghe không sót một chữ lời oán giận của cậu em trai, sắc mặt Viên Ly Tiêu trở nên cực kỳ âm trầm, anh dừng chân ở cạnh cửa, đẩy Tang Ý Ước ra bên ngoài.


“Em ra ngoài trước đi, cho anh mười giây.”


Tang Ý Ước vốn còn đang kinh hoàng thất thố vì trên giường mình đột nhiên xuất hiện một gã đàn ông không rõ nguồn gốc, giờ phút này thấy sắc mặt đáng sợ của anh, nhất thời quên mất nỗi kinh hách vừa rồi.


Anh, anh thoạt nhìn rất tức giận… Biểu tình thật là khủng khiếp… Nhìn tấm ván cửa bị đóng trước mặt mình, cô nhịn không được sầu lo. Cô còn đang nghĩ ngợi, bên trong đã truyền một giọng nam kêu gào thảm thiết cùng đồ đạc va vào nhau.


Ánh mắt Tang Ý Ước trợn to nhìn nhắm chặt ván cửa. Viên Ly Tiêu làm gì a?! Giết người, là phải ngồi tù đúng không?


***


“Đau quá… Ai da, đau quá! Anh cư nhiên đánh vào mặt em.” Mặc áo sơ-mi lụa in hoa đã cài đến kín cổ, Viên Vệ Lãng ngồi phịch trên sofa như một đống rỉ sắt, che kín má lẩm bẩm nói. “Anh là anh cả của em đó nha!”


“Nếu anh mà không phải… Hừ!” Giáo huấn xong huynh đệ nhà mình, Viên Ly Tiêu không chút đồng tình.


“Em cũng không phải cố ý… Ai da.” Khẽ động đến khóe miệng làm xé rách thương, Viên Vệ Lãng thiếu chút nữa rơi lệ đầy mặt. Hắn oan ức lắm nha! “Em đã ba ngày không ngủ, mệt đến mắt cũng mở không lên, làm sao biết trên giường sẽ có người.”


“Đúng vậy, chuyện này cũng không thể trách anh ấy!” Không nghĩ tới sắc lang xa lạ chính là chủ nhân căn phòng, lại là em trai của Viên Ly Tiêu, Tang Ý Ước nhất thời cảm thấy thật hổ thẹn.


Nếu không phải nàng cưu chiếm thước sào, hắn sẽ không sẽ bị Viên Ly Tiêu đánh.


“Nè nè, em định làm gì?” Viên Ly Tiêu thấy cô cầm hội cứu thương đi về hướng em út, bất mãn nhíu mày.


“Môi anh ấy bị chảy máu, cần phải bôi thuốc.” Cô giải thích, còn chưa đi qua, chỉ mới vừa đi ngang qua anh đã bị kéo ngồi xuống sofa.


“Ngồi, bôi thuốc cũng không cần em phải làm.” Viên Ly Tiêu thản nhiên mệnh lệnh, tay mở hộp cứu thương, lấy ra chai thuốc sát trùng quăng qua. “Tự làm đi.”


“Anh cả à, anh thật quá tàn nhẫn a! Để mỹ nữ phục vụ em một chút cũng đâu có sao.” Viên Vệ Lãng đưa tay nhận lấy chai thuốc sát trùng, cũng không vội vã bôi thuốc, mà tung hứng chai thuốc trong lòng bàn tay, bộ dạng hết sức cà lơ phất phơ, cặp mắt hoa đào thì liên tục chớp chớp phóng điện về hướng khuôn mặt thanh tú trắng nõn của Tang Ý Ước.


“Viên Vệ Lãng, em còn chưa tỉnh sao?” Viên Ly Tiêu trợn mắt nhíu mày.


“Em xem bộ dáng anh ấy kìa, coi chừng là có khuynh hướng bạo lực đó nha!” Khuôn mặt bị thương của Viên Vệ Lãng rõ ràng rất tuấn tú, lại cười sặc mùi lưu manh, khí chất biến sạch không còn một nửa: “Bất quá em đừng có lo, anh nhất định sẽ bảo hộ cưng.”


Chữ “cưng” vừa thốt ra, Viên Ly Tiêu liền thuận tay đem toàn bộ hộp cứu thương ném lên đầu em trai, một lần nữa làm cho Tang Ý Ước há hốc mồm.


Đây chính là tình cảm tương thân tương ái của anh em nhà họ Viên mà má Viên suốt ngày kể cho cô nghe đó sao?


Còn có… Anh chàng Viên Vệ Lãng trước mắt này, không phải là đứa con thứ ba của má Viên – đứa con hiện đang làm cảnh sát đó sao?


“Anh không phải là cảnh, cảnh sát sao?” Mặt mũi thì như ngôi sao, khí chất thì hệt như lưu manh, vị này cư nhiên là cảnh sát – loại ngành nghề được xưng tụng là bảo mẫu nhân dân. Tang Ý Ước không thể tin, thì thào ra tiếng, “Làm sao có thể…”


“Hóa ra cưng cũng biết anh nha!” Viên Vệ Lãng ôm hội cứu thương, một chút cũng không ngại ánh mắt khủng bố của anh trai nhà mình, tự giới thiệu, “Anh chính là tiểu đội trưởng tổ hình sự đẹp trai nhất toàn Đài Loan.”


“Em lại kêu một lần nữa thử xem?” Giọng nói của Viên Ly Tiêu rét lạnh cơ hồ có thể đông chết người.


Tang Ý Ước nhìn khuôn mặt tươi cười bất chấp tất cả của Viên Vệ Lãng, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ, đường nét khắc nghiệt của Viên Ly Tiêu, hai người tuy rằng có đôi mắt được vài phần giống nhau, nhưng cá tính cũng quá khác biệt một trời mộ vực, làm cho nàng nhịn không được muốn hoài nghi…


“Hai người thật là anh em ruột sao?”


“C… Được rồi! Mỹ nữ.” Tiếp thu ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm mình của anh trai, Viên Vệ Lãng cấp tốc thay đổi xưng hô, quay sang phát huy tinh thần huynh đệ hữu ái, nói chuyện giúp cho anh trai nhà mình. “Em đừng thấy anh ấy đánh anh tàn bạo, dã man vậy thôi, chứ tụi anh thật sự là anh em ruột, cảm tình bình thường cũng tốt lắm. Nếu không phải anh bất cẩn ôm em ngủ, hại anh ấy nổi cơn ghen, anh ấy chắc cũng sẽ không nhẫn tâm đánh người em cực kì đẹp trai như anh đâu.” Vẻ mặt Viên Vệ Lãng cực kỳ vô tội, như thể cho dù suy nghĩ đến bể đầu cũng không nghĩ ra.


Ghen?! Viên Ly Tiêu đang ghen? Tang Ý Ước mãi đến vừa rồi còn cho rằng anh là bởi vì bộ dạng cậu em trai rất đáng đánh đòn nên mới nhịn không được phải ra tay, không nghĩ tới… Anh ấy ghen?


“Em không nói lời nào cũng không có ai nghĩ em bị câm đâu.” Tâm sự bị một lời nói toạc ra, Viên Ly Tiêu không được tự nhiên đứng lên, đột ngột chuyển đề tài. “Em là về đây nghỉ hay là rốt cục đã bị đá ra tổ hình sự?”


“Nhân tài vĩ đại như em làm sao có thể sẽ bị đá ra.” Viên Vệ Lãng vừa nói vừa bôi thuốc lên khóe miệng, “Là em nghe cậu em họ Cốc Kinh nhà chúng ta cầu cứu, nói Tâm Tuyết đã trở lại, cho nên đặc biệt trở về phổ độ chúng sinh. Với lại, mấy ngày nữa, hội chùa Thất Tịch trong trấn sẽ bắt đầu, không trở về xem sao được.”


“Hội chùa Thất Tịch?” Tang Ý Ước không mấy hứng thú với chuyện của Kha Tâm Tuyết, nhưng vừa nghe đến hội chùa, ánh mắt nhất thời đều sáng lên.


Nguyên lai có hội chùa a, hèn gì cứ cảm thấy trong trấn dạo này thực náo nhiệt.


Viên Ly Tiêu còn chưa kịp ngăn cản, Viên Vệ Lãng liền vô cùng cao hứng nói tiếp.


“Em chưa nghe nói sao? Hội chùa Thất Tịch là hoạt động nổi tiếng rất lâu đời trong trấn, rất nhiều người từ các huyện khác cũng sẽ tới tham gia. Nghe nói, hôm đó chỉ cần hai người yêu nhau có thể cùng đi với nhau, nhất định sẽ có kết cuộc tốt.”


Viên Vệ Lãng sao có thể nhìn không ra anh trai nhà mình có mối “quan tâm đặc thù” với cô gái này, nhưng hắn càng hiểu tính tình ông anh không chỉ trì độn trong chuyện tình cảm còn rất sở biểu đạt tâm tư, bởi vậy cũng không thèm để ý xem anh trai đã thông suốt hay chưa, đã hẹn người ta đi hội chùa hay chưa, liền nhanh mồm nhảy ra tự biên tự diễn.


“Hội chùa năm nay vừa vặn là Chủ nhật, hẳn là càng thêm náo nhiệt! Nếu anh trai anh không hẹn em, vậy để anh hẹn hò với em được?”


Nguyên lai Chủ nhật là Thất Tịch. Tang Ý Ước ý thức được điểm này, vụng trộm nhìn sang Viên Ly Tiêu, vừa vặn chạm phải ánh mắt bí hiểm của anh, liền đỏ bừng mặt vội vàng quay đầu sang chỗ khác.


“Thế nào? Đã hẹn rồi sao?” Viên Vệ Lãng thấy bộ dáng im lặng đầy ái muội của hai người, hiểu ra lần này là mình lo xa, nhưng vẫn cố ý truy vấn. “Nếu không hẹn ai, thì đi chung với người đẹp trai như anh cũng sẽ không chịu thiệt nha! Dù sao chúng ta đều đã ngủ cùng nhau –”


Nói còn chưa dứt lời, chỉ thấy một gối xám bay đến, cùng với lời cảnh cáo âm lãnh của Viên Ly Tiêu.


“Em còn dám động đến cô ấy hoặc dám nhắc lại chuyện này lần nào nữa, thì đừng trách anh không khách khí!”


***


Mãi cho đến khi loại người nghiện công việc như Viên Ly Tiêu tuyên bố nghỉ từ ngày thứ Bảy, Tang Ý Ước mới ý thức được hội chùa Thất Tịch là ngày long trọng cỡ nào đối cái trấn nhỏ này.


Bất kể vị nha sĩ Viên Ly Tiêu mặt mày luôn khó coi trong phòng khám, chàng sinh viên Cốc Kinh đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển luật sư, hay là tên đại lưu manh kiêm hái hoa tặc Viên Vệ Lãng hễ mở miệng là ra vẻ hồn nhiên vô tội, tất cả bọn họ ngày đó đều đến đại miếu, ngoan ngoãn mặc cho trưởng bối kêu đem cái này lên vác cái này xuống.


Cô đương nhiên cũng không nhàn rỗi, bị các thím quen ở phòng khám dẫn đi làm xảo quả “không cam nguyện” cho Thất Tịch, buổi chiều còn giúp chuẩn bị làm lễ trưởng thành cho bọn nhỏ vừa quá mười sáu tuổi.


Mấy thứ này đối người lớn lên ở đô thị Đài Bắc như cô, thật sự là quá mới lạ.


Ở tivi thấy người ta nói Thất Tịch là cái tên khác của lễ tình nhân, không có hoa tươi hay sôcôla, chỉ là kim cương, trang sức vàng. Còn cái vụ làm lễ quá mười sáu tuổi, lễ bái Khôi tinh đều là lần đầu tiên nghe được.


Đi theo mọi người bận trong bận ngoài, cảm xúc hưng phấn của mọi người cùng không khí lễ hội nồng hậu rất dễ dàng cuốn hút con người thích náo nhiệt trong cô.


Chỉ là, trong lúc hỗ trợ tổ chức lễ hội, cô cứ cảm thấy không khí hình như không được đúng cho lắm.


“Ý Ước a, thứ này ở giữa phải lấy một cái lỗ nhỏ, là để đựng nước mắt của Chức Nữ, như vậy mới gọi là “không cam tâm”…” Mẹ Vương nhiệt tâm dạy cô.


“Ồ, con hiểu rồi.”


Cô đang vô cùng cao hứng theo học, cô con gái hai mươi tuổi ngồi bên cạnh mẹ Vương lại lạnh nhạt xen mồm.


“Hiểu cái gì? Hại người ta “không cam tâm”, mới đến làm cái thứ “không cam tâm” này, đúng là không biết gì hết.”


Tang Ý Ước sửng sốt, xác nhận là cô nàng này quả thật là đang nói với mình, trên mặt không khỏi lộ ra biểu tình hoang mang. Cô nàng này rõ ràng mình chỉ vừa mới quen biết hôm nay thôi, không biết mình đã đắc tội người ta ở chỗ nào.


Trên thực tế, lần này đã không biết là lần thứ mấy trong ngày, có đến mấy cô gái trạc tuổi Tang Ý Ước đều biểu hiện rất địch ý với cô, thậm chí còn mở miệng châm chọc không thèm nói bóng gió.


Nàng lần lượt cảm thấy kinh ngạc, hoang mang rồi khó hiểu, nhưng vẫn không tìm được đáp án.


“Tiểu Mai, con đang nói cái gì? Sao lại ăn nói không lễ phép như vậy!” Mẹ Vương không ngờ con gái sẽ nói ra như vậy, không khỏi trách cứ vài câu.


Mà Vương Tiểu Mai bị mẹ mình mắng, lại càng bất mãn trừng mắt nhìn Tang Ý Ước một cái, mới thực mất hứng rời đi.


Thấy con gái mình tùy hứng như vậy, mẹ Vương cũng không biết phải giải thích thế nào. “Đứa nhỏ đó nói chuyện thô lỗ như vậy, con đừng có phiền nha.”


“Không sao!” Tang Ý Ước miệng nói như vậy, trong lòng lại tràn đầy nghi hoặc. Vương Tiểu Mai sau khi rời đi, một lát sau liền đến chỗ một nhóm các cô gái trẻ đang làm việc, nói với mấy cô gái cái gì đó khiến cả đám người quay sang nhìn Tang Ý Ước, thần sắc rất không tốt, làm cho cô càng cảm thấy không thư thái.


Tang Ý Ước xác định chính mình ở trong trấn này ngoại trừ đến phòng khám đón tiếp bệnh nhân, đều không quen biết người nào khác, càng đừng nói là đắc tội với ai, nhưng mấy cô gái này vì sao…


Còn đang vật lộn với mớ suy nghĩ phức tạp trong đầu, một giọng nói mềm mại ngọt ngào chợt vang lên.


“Chị.” Người nói là nữ học sinh trung học, từng mấy lần đến phòng khám để khám răng, hôm nay học xong liền dắt cả nhóm bạn chạy tới hỗ trợ. Cô gái thấy Tang Ý Ước cũng rất thân thiết đến chào hỏi, “Chị cũng đến phụ nữa hả!”


“Đúng vậy. Các em cũng vậy sao?” Nhìn thấy bộ dạng dáng yêu của cô nữ sinh nhỏ, Tang Ý Ước nhất thời lại mặt mày hớn hở. “Chị lần đầu tiên biết người ta sẽ tổ chức hội chùa vào ngày Thất Tịch đó nha!”


“Người ở Đài Bắc không có làm giống vậy sao?” Cả đám nữ sinh đều rất tò mò về đô thị nên rất nhanh vây quanh cô, líu ríu nói chuyện phiếm.


Chưa tán gẫu được bao lâu, một trong năm vị chủ sự của đại hội lần này – ông chủ Trần – liền cười nheo cả mắt lại đây tìm nàng hỗ trợ.


“Ý Ước a, con là thủ lĩnh đám con nít hả? Sao lại chơi chung với cả đám con nít thế này! Vậy cũng rất tiện! Con dẫn bọn nhỏ qua đây phụ bác một chút đi.” Ông chủ Trần quay sang cười chào hỏi với mẹ Vương, “Bà chủ a, cho tôi mượn Ý Ước với mấy đứa nhỏ này một chút nha!”


“Được rồi! Dù sao tôi sắp làm xong rồi.” Vương mẹ sảng khoái cho mượn nhân lực.


Ông chủ Trần đi trước dẫn đoàn người đến một cái bàn dài chất đầy những thẻ bài bằng gỗ.


“Bây giờ thì đã làm xong mộc bài hết rồi. Nhóm của nha sĩ Viên lát nữa sẽ lại đây viết chữ lên. Mấy đứa cột dây vào mấy cái này trước đi nha.” Ôm ý đồ chế tạo cho hai người nào đó ở cạnh nhau, ông chủ Trần lợi dụng cơ hội, tìm cho Tang Ý Ước một công việc đơn giản: “Làm được không? Ý Ước.”


“Dạ được.” Tang Ý Ước không nói hai lời liền đáp ứng, quay đầu lại thấy đám nữ sinh sầu mi khổ kiểm, “Mấy đứa làm sao vậy? Phải về nhà làm bài tập sao?”


“Không phải! Chị ơi, cái chú… Cái chú nha sĩ Viên đó hung dữ lắm nha!” Một cô bé bị đẩy ra làm đại biểu quanh co một hồi mới lên tiếng nói.


“Làm gì có! Chú nha sĩ đâu có hung dữ, cái mặt chỉ là hơi thối một chút thôi.” Mấy cô bé này bình thường chỉ gặp Viên Ly Tiêu ở phòng khám, đương nhiên sợ anh muốn chết. Nhưng thấy bọn nhỏ sợ anh như mãnh thú hồng thủy, Tang Ý Ước nhịn không được nói tốt cho anh. “Chú ấy sẽ không hung dữ với mấy đứa đâu. Nếu chú ấy mà hung dữ với mấy đứa, chị sẽ đánh chú ấy, được không?”


Đánh, đánh nha sĩ Viên?! Quá đỉnh luôn! Một đám tiểu nữ sinh nhất thời tròn xoe hai mắt, vô cùng sùng bái nhìn Tang Ý Ước.


“Đúng! Đúng!” Ông chủ Trần đứng bên cạnh cười đến hai mắt chỉ còn hai cái khe. “Người khác nhất định không có biện pháp, bất quá chỉ cần các con đi theo Ý Ước, nha sĩ Viên tuyệt đối sẽ không dám làm gì các con.”


Nghe ra ông chủ Trần đang trêu mình, Tang Ý Ước đỏ bừng cả mặt, nhưng nàng cũng không biện giải, lẳng lặng phân chia công việc cho bọn nhỏ.


Một lát sau, Cốc Kinh cũng đến chuẩn bị mài mực. “Đến đến, đến thật vừa vặn, vừa đúng dịp xem Cốc Kinh ta múa bút.” Thấy có nhiều cô em nhỏ đáng yêu vây quanh mình như vậy, Cốc Kinh cười cực kỳ cao hứng, tuyệt không e lệ quảng cáo, “Mực này nha, là đặc biệt cúng thần linh xong, giờ lại có anh viết chữ, nhất định sẽ thực linh.”


“Oa! Anh biết viết chữ? Sao tôi không nghe nói?” Tang Ý Ước ra vẻ ngạc nhiên, cố ý giễu cợt Cốc Kinh.


“Cô nói đây là tiếng người sao? Tôi tốt xấu cũng đã đi học mấy năm rồi nha.” Cốc Kinh tức giận cầm bút lông chấm vào khối mực, chuẩn bị chứng minh thực lực của mình, đột nhiên cái ót bị gõ một cái.


“Mực chưa mài thì làm sao viết được, rốt cuộc em đi học được mấy năm?”


Viên Ly Tiêu không biết khi nào xuất hiện, bộ quần áo thể thao làm tôn lên vóc dáng cao lớn của anh, khiến anh có vẻ phá lệ phong độ mê người.


“Được rồi.” Cốc Kinh thực ai oán, khó có dịp phô trương thanh thế, chưa gì đã bị phá cục, phi thường bi thương quay đầu tiếp tục mài mực.


Tang Ý Ước chú ý thấy Viên Ly Tiêu vừa xuất hiện, quả nhiên làm cho đám nữ sinh vốn đang ồn ào cao hứng lập tức toàn bộ an tĩnh lại, hơn nữa người người thoạt nhìn đều thực khẩn trương, như thể chỉ sợ giây tiếp theo sẽ bị anh nhổ răng ngay tại chỗ.


Cho nên, để nâng cao chất lượng môi trường làm việc, cô không thể không gọi Viên Ly Tiêu sang một bên nói chuyện.


“Nè, em nói với anh nha –” Vừa định mở miệng, Viên Ly Tiêu đột nhiên vươn tay kéo cô lại, hại cô ngã thẳng lòng ngực rộng lớn cứng rắn của hắn. Mùi hương nam giới nhẹ nhàng khoan khoái nhanh chóng nhiễu loạn tâm tình cô. Tang Ý Ước đỏ bừng mặt, định ngẩng đầu oán giận, chợt nghe anh bất mãn cất tiếng mắng.


“Nè nè! Chuyển đồ đạc phải cẩn thận một chút, phải nhìn đường nữa chứ!”


Nguyên lai là mình đứng cản đường người ta, cô còn tưởng rằng…


Haizz! Xem ra là cô muốn nhiều lắm.


“Làm sao vậy? Có chuyện gì sao?” Anh cúi đầu hỏi cô, thanh âm dịu dàng rất nhiều.


“A” Bọn họ nhất định là đứng gần nhau quá! Tang Ý Ước cảm thấy mình tựa hồ có thể cảm giác được hơi thở nóng rực của anh thổi lên gò má của mình.


“Em chuẩn bị hôm nay cho anh đáp án sao?” Thấy khuôn mặt trắng nõn của cô hơi hơi ửng hồng, anh nhịn không được đoán.


“Còn khuya.” Anh ta cư nhiên nhớ rõ chuyện này?! Cô vội vàng lắc đầu phủ nhận. “Em là muốn nói chuyện khác!”


“Hửm?” Anh nhướn mày chờ cô mở miệng.


“Chính là… Khụ.” Không biết vì sao, hai ngày này, chỉ cần đứng bên cạnh anh, tim cô lại đập mạnh, giống như sắp nổ tới nơi. “Anh lát nữa đừng tỏ ra quá hung dữ, mấy đứa học sinh đó đều rất sợ anh.”


“Mấy đứa đó muốn sợ anh, anh cũng thể làm gì a!” Đứa nhỏ nào mà chả sợ nha sĩ, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa nha, anh chưa bao giờ định điều chỉnh điều đó cả.


“Không phải như vậy! Ai da!” Tính tình đúng là cố chấp mà, nói không thông. “Anh chỉ cần thân thiết một chút xíu thôi.”


“Cho dù anh thân thiết một chút xíu cũng không có chỗ gì hay.”


Lần sau bọn nhỏ đến phòng khám cũng sẽ không bởi vậy mà bớt sợ. Bản thân Viên Ly Tiêu vốn không có hứng thú đối xử đặc biệt với trẻ con, nhưng thấy nàng kiên trì như vậy, lại nhịn không được tò mò.


“Sao em để ý chuyện này như vậy?”


“Em không muốn bọn nhỏ hiểu lầm anh là người xấu a!” Cô không chút suy nghĩ liền thốt lên.


Hai người đều sửng sốt. Ý thức được mình vừa nói cái gì, Tang Ý Ước thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Còn Viên Ly Tiêu thì tràn ngập hứng thú nhìn cô, ngay cả khóe miệng cũng cong lên, nhàn nhạt ý cười.


“Biết rồi.”


***


Ba anh chàng này cư nhiên thật sự biết viết bút lông!


Khi Viên Ly Tiêu, Viên Vệ Lãng và Cốc Kinh bắt đầu trải mộc bài, viết hai chữ “Kì nguyện” lên trên, Tang Ý Ước vẫn cứ trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm thật lâu, cảm thấy mình trước kia thật sự quá mức xem thường người khác.


Bút pháp của Viên Ly Tiêu cứng cáp hữu lực, của Viên Vệ Lãng thì tiêu sái hào phóng, còn của Cốc Kinh lại giản dị tuấn tú. Ba người đều có điểm đặc sắc, khó phân cao thấp.


Mà nhìn bộ dáng bọn họ thu liễm tâm thần viết chữ, thật đúng là khác hẳn tác phong hàng ngày.


Cốc Kinh thì không nói làm gì, tên này cả ngày ôm sách luật hình sự, luật dân sự, thoạt nhìn ít ra cũng giống một thư sinh.


Nhưng mà… nhưng mà… Viên Ly Tiêu mỗi ngày đều nhổ răng, lấy máy móc xăm xoi vào răng người ta, còn Viên Vệ Lãng thì thoạt nhìn căn bản không biết chữ – cư nhiên cũng có thể cầm bút lông viết chữ hết sức tự nhiên! Thật sự rất khó tin, khó tin nha!


Trên đời này còn có chuyện gì không thể nữa sao?


“Mấy đứa nhỏ nhà này nha, đều đã luyện qua thư pháp. Trước kia, trong trấn có một vị thư pháp đại sư, nên đám nhỏ nhà họ Viên từ nhỏ đã được dạy luyện chữ, mà cũng đã luyện đến mấy năm.” Ông chủ Trần đi chỗ này đi chỗ kia, lại quay trở lại giúp vui, thực kiêu ngạo giới thiệu. Chẳng qua ông còn tiện thể chuyển đề tài, làm cho Tang Ý Ước đỏ mặt lên, “Bác thấy sau này con và nha sĩ Viên có con cũng có thể cho đứa nhỏ luyện chữ vài năm, bất quá để nha sĩ Viên tự mình dạy là được.”


Tang Ý Ước mới đầu còn chưa phản ứng kịp, trong đầu lại tự dưng lòe ra một hình ảnh rất kỳ quái.


Cô thấy cảnh Viên Ly Tiêu đưa bàn tay to lớn của mình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của một đứa bé, viết xuống từng nét từng nét hết sức đoan đoan chính chính… Xong rồi, cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái rác gì vậy a?


“Ông chủ Trần, không phải như vậy…” Cô hoàn hồn muốn giải thích, nhưng ông chủ Trần không biết lại đi đến nơi nào rồi.


Đám nữ sinh bên cạnh nãy giờ cũng dần dần phát hiện không khí ái muội giữa Tang Ý Ước và Viên Ly Tiêu, tình cờ nghe được lời ông chủ Trần nói, cả đám liền cùng ha ha cười trộm.


“Còn sinh đứa nhỏ nữa nha! Nhanh như vậy, vậy đứa nhỏ phải gọi anh là bác đó nha, cưng.” Viên Vệ Lãng tuy rằng cúi đầu viết chữ, vẫn không quên tranh thủ lúc anh trai viết chữ cực kì chuyên tâm, mở miệng ha ha vài câu sàm sỡ.


“Còn tôi gọi là gì?” Cốc Kinh ngẩng đầu vô giúp vui. “Chú họ sao? Chậc, sao mà nghe già quá vậy, không thể gọi là anh họ sao?”


“Hai người lo viết chữ đi! Phiền quá!” Tang Ý Ước xấu hổ muốn chết, lén nhìn Viên Ly Tiêu một cái, lại thấy hắn không bị ảnh hưởng gì hết, vẫn ngồi viết rất nghiêm chỉnh.


“Không cần nhìn anh họ nữa! Anh ấy nhập ma rồi.” Cốc Kinh cười giải thích. “Anh ấy chỉ cần vừa cầm bút viết chữ thì sẽ quên hết mọi hiểm ác trên thế gian.”


“Hiểm ác cái gì mà hiểm ác. Anh là người vừa đẹp trai vừa có chính nghĩa.” Viên Vệ Lãng không cam lòng chịu nhục, ngẩng đầu phóng điện sang cô. “Phải không? Cưng.”


“Em không biết gì hết.” Bị hai người bọn họ kẻ xướng người họa trêu chọc, Tang Ý Ước quả thực sắp phát điên, quyết định đến toilet tị nạn.


Gì mà sinh đứa nhỏ chứ! Loạn thất bát tao…


Nhưng… nhưng… mình tự dưng nghĩ miên man làm cái gì vậy?


Chẳng lẽ… Mình thật sự có cảm tình như vậy với Viên Ly Tiêu?


Tang Ý Ước bước vào toilet, rửa mặt, đang định ngẩng đầu, miệng mũi bỗng bị khăn mềm bịt lại. Mùi gì đó rất nồng đột ngột nhập vào hơi thở.


Tiếp theo, liền rơi vào bóng đêm khôn cùng.

Advertisements

One thought on “Thân ái nha sĩ tiên sinh – Chương 7

Comment tám tám tám...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s