Đích nữ không ngoan – Chương 84: Không có ai đẹp như ta

CHƯƠNG 84: KHÔNG CÓ AI ĐẸP NHƯ TA


Không biết qua bao lâu, tiếng gõ mõ vang lên báo hiệu đã đến khắc thứ hai của canh ba (khoảng 12h rưỡi). Lan ma ma khuyên vài lần, Trương Quân Dao mới vịn tay bà, chậm rãi đứng lên, hai chân tựa hồ không có tri giác, nhất thời không thể đi được, đành tựa lên vai Lan ma ma. Hai hàng nước mắt chảy xuống khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Trương Quân Dao.


Nàng không cam lòng, rất không cam lòng. Nàng cảm thấy mình bị ủy khuất, thật sự rất ủy khuất. Nàng ở nhà được lớn lên trong nuông chiều, cho tới bây giờ đều không cần phải nhường nhịn ai, lúc nào cũng có huynh đệ và đám tỷ muội thứ xuất nhường nhịn nàng. Nàng lần đầu tiên chịu ủy khuất chính là lúc được nâng vào vương phủ làm trắc phi. Nàng che khăn voan đỏ tươi, thẹn thùng chờ phu quân vén khăn lên, nghĩ đến lát nữa sẽ được hưởng ân mưa móc, nào ngờ lại bị phu quân nói một câu, tối nay không ngủ lại Thu Hải Đường. Có ai biết, nhìn theo Vương gia đi xa, nàng đã khóc suốt một đêm? Lần đầu tiên phải hạ mình cúi đầu trước người khác, chính là buổi kính trà ngày hôm sau, nàng bị Vương phi lên mặt răn dạy, mà Vương gia ngồi ngay kế bên, cư nhiên một câu cũng chưa nói, nàng chỉ có thể cắn răng nhịn.


Ước nguyện thật vất vả mới thành hiện thực, mang thai lần đầu liền sinh con trai, sinh ra thứ trưởng tử, vốn tưởng rằng bản thân đã đi đến đích, cho nên khi Vương gia không mở miệng yêu cầu đem con trai nàng làm con thừa tự dưới danh nghĩa của Vương phi, nàng cũng không nóng vội hoảng hốt như Lan ma ma và mẫu thân. Nàng an tâm nằm mộng đẹp, cho rằng đây là dấu hiệu Vương gia có ý muốn đưa nàng thượng vị. Vì nghiệm chứng suy nghĩ của mình có đúng hay không, nàng từng âm thầm so kè với Vương phi mấy lần, lần nào Vương gia cũng hướng về phía nàng, đối với những hành động có chút vượt quy củ của nàng, cũng chỉ cười trừ. Có Vương gia duy trì, liền ngay cả Vương phi cũng không thể làm gì nàng…… Nhưng, đêm nay Vương gia lại nói như vậy, chẳng những không có ý định đem nàng phù chính, còn thà rằng cất nhắc đứa con của Ngô Lệ Quyên, cũng không cất nhắc con trai của nàng.


Chẳng lẽ, hết thảy sủng ái phía trước, thật sự chỉ là cảnh trong mơ của nàng?


Thấy chủ tử không ngừng chảy nước mắt, Lan ma ma âm thầm lắc đầu. Lan ma ma mặc dù không phải nhũ mẫu của Trương Quân Dao, nhưng đã đi theo hầu hạ từ lúc nàng còn nhỏ. Trương Quân Dao thuở nhỏ, dung mạo đã xinh đẹp thần kỳ, những thầy xem tướng đều nói mệnh cách của nàng cực quý. Mọi người trong Trương gia đều ngóng trông nàng có thể trở thành hoàng phi, làm rạng rỡ tổ tông. Cho nên, lúc nàng năm tuổi, Trương gia đã cố ý lựa chọn một người trong số các ma ma đến tuổi được cho xuất cung, cũng chính là Lan ma ma, để dạy dỗ nàng. Lan ma ma ban đầu cũng là hầu hạ quý nhân trong cung, nên đã giáo dưỡng Trương Quân Dao trở nên quý khí mười phần, đối với những màn tranh đấu cong cong vòng vòng trong cung đều thập phần quen thuộc, mưu hoa tính kế cũng rất tinh tế chu toàn.


Vốn thấy Trương Quân Dao biến thành cái dạng này, Lan ma ma cũng rất đau lòng, nhưng lời nên nói, bà vẫn phải nói, chính là không thể ở nơi này, vì thế liền nói: “Chúng ta trở về đi.”


Trương Quân Dao trì độn gật đầu, mặc cho Lan ma ma đỡ mình đi, hữu khí vô lực trở về Thu Hải Đường. Vừa mới đi đến lối rẽ, hai người đã bị thị vệ đứng gác ngăn lại. Thị vệ kia cúi đầu, ánh mắt tuy không dám nhìn Trương Quân Dao, ngữ khí cũng thập phần cung kính, nhưng vẫn không cho nàng trở về viện của mình, nói là Vương phi an bài, mọi người phải chờ, hôm nay tất cả đều đến nghỉ trong tòa viện dành cho khách. An bài này là để vừa có thể suốt đêm lục soát khắp nơi trong phủ, không cho người có hiềm nghi dời đi vật phẩm, vừa tránh cho các phi tử thiếp thất không bị thị vệ quấy nhiễu.


Vốn là một an bài thực bình thường, nếu không phải hôm nay bị đả kích, chính bản thân Trương Quân Dao không chừng còn chủ động đề suất, nàng yêu cầu đi theo hầu hạ Vương gia, cũng là vì tránh phải đến ngủ trong tòa viện của khách. Nhưng lúc này Trương trắc phi chịu đủ bi thương trong lòng, nghe xong lời thị vệ nói, chẳng những không nghe lời chỉ dẫn đi theo Lan ma ma, ngược lại chỉ trong chớp mắt, bỗng nhiên nổi điên lên, như thể phát bệnh tâm thần, “Dựa vào cái gì không cho ta trở về Thu Hải Đường? Ta là phạm nhân sao, cư nhiên bắt nhốt ta? Đây là loại đạo lý gì chứ? Ai hạ mệnh lệnh? Vương phi sao? Nàng dựa vào cái gì ra lệnh cho hộ vệ và thị vệ của ngoại viện? Dựa vào cái gì cho ngoại nam canh giữ trong nội viện, thứ quy củ này từ đâu mà có? Ta muốn đi tìm Vương phi lý luận!”


Lan ma ma bị tràng phát tác của Trương Quân Dao làm cho sợ hết hồn, tay chân như nhũn ra. Người ra lệnh cho thị vệ của đội thân binh tiến vào trong nội viện là Vương gia. Thời kì phi thường phải dùng đến phương pháp phi thường, chưa từng có thứ quy củ nào là tuyệt đối không lâm thời sửa đổi. Trắc phi vừa mới ăn mệt ở chỗ Vương gia, lúc này lại đi đắc tội Vương phi, sau này chỉ còn đường đi đến lãnh cung.


Lan ma ma lập tức bất chấp quy củ, dùng sức ôm lấy eo Trương Quân Dao, nửa vịn nửa kéo nàng về tòa viện của khách, miệng còn ra lệnh các nha hoàn phía sau cầm đèn soi đường.


Trương Quân Dao nhất quyết không chịu, đang định khóc nháo, liền bị Lan ma ma nhanh tay nhanh mắt bưng kín miệng. Bà quay ra sau nháy mắt một cái, hai đại nha hoàn hồi môn của Trương gia lập tức tiến lên, một người ôm lấy Trương Quân Dao, một người đi trước sắp xếp phòng ngủ.


Một phen động tác này, đương nhiên có người đến bẩm báo với Hứa ma ma. Hứa ma ma lặng lẽ vén mành vào trong phòng, ghé vào tai Vương phi, nhỏ giọng nói thầm vài câu. Vương phi nhẹ nhàng cong môi cười, “Cứ để cho nàng ta gây huyên náo, tốt nhất là ngày mai nháo đến trước mặt Vương gia.”


Hứa ma ma hiểu ý mỉm cười, nịnh hót nói: “Vẫn là Vương phi thủ đoạn cao minh, lão nô bội phục sát đất.”


Chỉ có tâm phúc luôn đi theo Vương phi như Hứa ma ma mới biết được Vương phi đã phủng sát* Trương trắc phi như thế nào. Trương trắc phi vừa mới sinh được con trai, trong lòng tuy rằng đắc ý, nhưng cũng không dám quá mức kiêu ngạo. Chẳng qua là do Vương phi mấy ngày nay liên tục đưa thuốc bổ quý, đồ trang trí nội thất đắt tiền, vài món đồ chơi hiếm lạ, thể hiện tư thái nhún nhường, cầu cạnh Trương trắc phi, dỗ cho Trương trắc phi đắc ý đến lâng lâng, sau đó lại cố ý mấy lần ngầm ngáng chân, đến khi Trương trắc phi bẩm báo đến trước mặt Vương gia thì lại cúi đầu thấp thêm ba phần. Tất cả điều này khiến Trương trắc phi càng thêm tự cao, cằm nâng đến độ có thể chỉ lên trời.


* phủng sát: vờ nâng niu, trân trọng để khiến đối phương thả lỏng cảnh giác, trở nên kiêu ngạo, vì vậy mà tự gây họa mà chết.


Ả không chịu ngẫm lại bản thân là loại thân phận gì, chỉ là một trắc phi mà thôi, cho dù sinh được trưởng tử mà Vương gia chờ đợi đã lâu, nhiều lắm là được Vương gia coi trọng một ít, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu thiếp. Hoàng gia coi trọng quy củ, cũng càng coi trọng đích thứ. Ả cư xử kiêu ngạo như vậy, cho dù sinh được trưởng tử thì có ích gì? Cuối cùng sẽ bị Vương gia ghét bỏ! Huống hồ hiện tại Ngô thứ phi cũng có thai, xem bụng khá giống nam thai, chỉ cần lại có một bé trai sinh ra, đứa nhỏ kia của Trương trắc phi không còn là duy nhất, địa vị của ả trong lòng Vương gia sẽ giảm bớt rất lớn. Ả còn như vậy tùy hứng gây sự như vậy, lãnh cung sẽ chờ ngay phía trước!


Lúc Trương trắc phi vừa mới sinh ra trưởng tử, Hứa ma ma đã vô cùng lo lắng cho Vương phi. Vị trắc phi này là đối thủ nặng ký nha, lại có xuất thân nhà quan, Vương gia cũng chưa từng đề cập đến việc giao tiểu công tử cho Vương phi nuôi dưỡng, như vậy rất có khả năng Vương phi bị đẩy xuống, còn Trương trắc phi thì được phù chính. Nhưng Vương phi chỉ ném vỡ vài món đồ ngọc, chảy vài giọt nước mắt nén giận, sau đó bày kế đẩy ngã mối họa lớn trong lòng này sang một bên.


Nếu Trương trắc phi chỉ là kiêu ngạo một chút, không làm ra chuyện gì đuối lý, như vậy kết cục cũng chỉ là ngày sau không thể ngẩng đầu lên nổi trước mặt Vương phi mà thôi. Nếu ả dám……


“Y theo ý ngài, chuyện xảy ra với Ngô thứ phi có phải là do Trương trắc phi gây ra?” Hứa ma ma thật cẩn thận hỏi vị chủ tử mà mình tràn đầy bội phục.


Vương phi trầm ngâm một chút, nói: “Ta vốn còn có chút chần chờ, hiện tại có thể đoán được tám, chín phần.”


Nàng ngay từ đầu đã hoài nghi Trương Quân Dao nhất, chính là điều tra ở biệt uyển thế nào cũng tra không ra điểm gì đáng ngờ, nàng đành chậm rãi đem mối hoài nghi chuyển sang đối thủ của Thái Hậu và Vương gia. Dù sao, theo những gì nàng quan sát được ở Trương Quân Dao, ả không có được loại tâm kế sâu sắc có thể làm việc chu toàn, kín kẽ không chỗ hở. Nhưng hôm nay lại tìm được thuốc trợ sản ở chỗ Ngô thứ phi, xem ra nàng phải suy nghĩ lại.


Dù sao loại thuốc có dược hiệu bá đạo như thế này, chỉ cần có người cho thuốc vào trong bình hoa thì có thể hại người, không cần bất luận kẻ nào ra tay. Những bình hoa đó lại thập phần trân quý, nha hoàn vào phòng quét tước chỉ lau mặt ngoài cho sáng bóng, không có khả năng mỗi ngày rửa mặt trong. Chỉ những khi có tiệc, thậm chí là khi mỗi mùa thay đổi đồ trang trí trong phòng, các nha hoàn mới đem tất cả bình hoa đi rửa.


Hơn nữa, trọng yếu nhất là, Trương Quân Dao hôm nay đã bại lộ tâm tư của ả!


Mẩu đối thoại của Trương Quân Dao và Vương gia đã sớm có người thuật lại từ đầu đến cuối, không sót một chữ cho Vương phi nghe. Những câu châm ngòi ly gián kiểu này, thiếp thất nào trong vương phủ cũng đều thích nói, nhưng không ai chọn vào thời điểm mấu chốt này để mở miệng. Hiện tại có người muốn ám hại Ngô thứ phi, thị vệ còn đang điều tra trong nội viện, đến giờ vẫn chưa tìm ra kẻ có hiềm nghi. Nếu là người thực sự trong sạch, khẳng định sẽ lưu tâm quan sát tình hình, trấn định chờ đợi kết quả, thậm chí vì tị hiềm, còn phải tận lực cách xa chuyện này một chút. Nhưng Trương Quân Dao lại chọn đúng lúc này để to nhỏ với Vương gia, muốn đầu mâu chuyển tới người nàng. Đây không phải chột dạ thì là cái gì?


Ngẫm nghĩ một hồi, Vương phi khẽ nheo mắt lại. Thân là Nhiếp Chính Vương phi, nàng chưa từng nghĩ đến quá độc chiếm trượng phu, bởi vì đây căn bản là chuyện không có khả năng! Nàng có thể cho thiếp thất chia sẻ tình yêu của Vương gia, có thể để cho thiếp thất khai chi tán diệp cho Vương gia, nhưng là ai sinh, khi nào sinh, tất cả phải do nàng định đoạt. Nàng tuyệt đối không cho phép có người ỷ vào sự sủng ái của Vương gia, ngồi lên trên đầu nàng. Nàng vốn chỉ muốn trấn áp khí diễm của Trương Quân Dao một chút, bởi vì ả là người không an phận nhất, miễn cho ả nghĩ đến chỉ cần sinh được con trai là có thể đắc đạo thăng thiên. Nhưng nếu ả muốn phá hủy huyết mạch của Vương gia…… Trương Quân Dao a Trương Quân Dao, ngươi vạn vạn phải làm việc cẩn thận một chút, đừng để ta bắt được nhược điểm!


Tòa viện dành cho khách rất lớn, ngay cả Vương phi vì tị hiềm mà cũng ở đây. Phòng của Trương Quân Dao là căn phòng rộng nhất ở phía tây, ngay đối diện phòng của Vương phi. Nàng nằm trên giường, mãi không thể chợp mắt, trong lòng cứ văng vẳng vang lên mấy câu nói kia của Vương gia.


Vẻ mặt nàng đờ đẫn, hoàn toàn đối lập với bộ dạng rực rỡ và minh diễm thường ngày. Lan ma ma nhìn mà đau lòng muốn chết, liền không để ý quy củ, nhẹ giọng hỏi: “Mấy ngày nay trời rét, trắc phi có muốn lão nô làm ấm giường cho ngài không?”


Kỳ thật thời tiết trở lạnh, Trương Quân Dao vừa nằm lên giường, Lan ma ma liền đốt lò sưởi. Bà hỏi như vậy chẳng qua là muốn có chuyện để mở lời. Trương Quân Dao đang cảm thấy trống rỗng trong lòng, nghe vậy liền nhích người vào trong, khàn khàn đáp: “Mẹ lên đi.”


Nhất thời thương tâm, lại gọi một tiếng mẹ, đã quên mình nay vào hoàng tộc, mẹ cũng thăng lên thành ma ma.


Lan ma ma thầm thở dài một tiếng, chủ tử chính là như vậy, lòng dạ rất cao, chịu không nổi một chút ủy khuất, nhịn không nổi một chút tức giận…… Kỳ thật, chủ tử cũng coi như là người vừa có thủ đoạn vừa có thể nhẫn nhịn, chính là số mệnh không tốt, gặp phải một vị chính phi còn thủ đoạn hơn, có thể nhẫn nhịn hơn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ là……


“Nếu trắc phi còn xem lão nô là mẹ, vậy lão nô sẽ nói vài câu vượt quy củ.” Lan ma ma đem miệng kề sát tai Trương Quân Dao, thanh âm nhỏ đến nỗi nếu không nghe kỹ sẽ tưởng là tiếng gió ngoài cửa sổ, “Ngài hôm nay rất nóng vội.”


Nói đến đây, hai mắt Trương Quân Dao lại ứa nước mắt, “Ta là lo lắng……”


“Lão nô không phải đã nói với ngài là đừng lo rồi hay sao?”


“Nhưng bọn họ sẽ lục soát viện của ta.”


“Thì tính sao?” Lan ma ma biết ngay là chủ tử lo lắng chuyện này, bà thở dài một tiếng, “Ngài sao không ngẫm lại, nếu thực sự xảy ra chuyện, thì làm gì cũng đã muộn. Còn nếu ngài may mắn không gặp phải chuyện gì, ngài đi tìm Vương gia nói những chuyện đó, không phải chột dạ thì là cái gì?”


Trương Quân Dao lúc này mới có chút hối hận, đúng vậy, nếu thị vệ thật sự tìm ra thuốc trong viện của nàng, cùng lắm là nàng và Vương phi bị phạt, nếu không lục soát ra thứ gì…… Nàng lẽ ra phải tin tưởng mẹ a, mẹ làm việc từ trước đến nay đều cẩn thận, mẹ đã nói không có việc gì, thì sẽ không có việc gì.


Trương Quân Dao nhúc nhích người một chút, thì thào nói: “Chắc cũng…… Cũng không sao đâu, dù sao ta và Vương phi đấu với nhau…… Cũng không phải một ngày hai ngày.”


Lan ma ma thở dài thườn thượt, “Chuyện ban thưởng Hồng Đan Quả cũng không phải một ngày hai ngày.” Nếu muốn gây sự, lẽ ra phải sớm làm, đến hôm nay mới làm, chính là chột dạ!


“Vậy…… Vậy phải làm sao bây giờ?” Trương Quân Dao lúc này là thật sự hối hận. Lúc đầu, nàng chỉ cảm thấy bản thân ủy khuất, giờ mới thấy, mới nghĩ đến nếu Vương gia nghi ngờ mình, thì với thủ đoạn của Vương phi, nàng thật đúng là không đường sống.


Lan ma ma cười khẽ, “Ngài yên tâm, ngài là mẹ ruột của tiểu công tử. Chỉ cần không có chứng cứ, cho dù là Vương gia cũng không thể làm gì được ngài, đừng nói chi là Vương phi.” Lan ma ma hết sức chắc chắc không có việc gì, “Chẳng qua, trải qua chuyện này, ngài về sau phải tránh Vương phi một chút, đừng lại tranh cãi với nàng ta. Vương gia tín nhiệm nàng, trừ phi xảy ra chuyện có thể khiến Vương gia mất lòng tin ở nàng ta, ngài mới có thể hành động.”


Trương Quân Dao nằm trên giường, gật đầu thật mành, nàng đã nhớ rõ bài học hôm nay.


Lại nói đến Du Tiểu Vãn, nàng hiện đang ở lại trong viện của Ngô Lệ Quyên. Ngô Lệ Quyên nằng nặc kéo nàng lên ngủ chung giường với mình, hỏi nàng làm thế nào biết dược liệu. Du Tiểu Vãn thuận miệng nói một lý do, rồi khuyên Ngô Lệ Quyên sớm đi ngủ, bản thân nàng cũng ngủ thẳng một giấc đến bình minh.


Hai người vừa mới thức dậy rửa mặt chải đầu xong, ngoài cửa liền có nha hoàn đến bẩm báo: “Bẩm thứ phi, Quân Nhị công tử đến vấn an.”


Ngô Lệ Quyên mỉm cười liếc nhìn Du Tiểu Vãn một cái, khẽ cười nói: “Mau mời.” Lại giữ chặt lấy tay Du Tiểu Vãn, nhẹ giọng nói: “Đừng trốn, thế nào rồi cũng phải gặp.”


Cũng phải, tên kia là người không đạt mục đích sẽ không chịu từ bỏ. Chẳng lẽ có thể trốn hắn cả đời? Du Tiểu Vãn đành im lặng ngồi xuống bên cạnh.


Quân Dật Chi khó có dịp thủ cấp bậc lễ nghĩa, đợi nha hoàn vén rèm che lên mới đi vào trong phòng. Hắn vừa vào liền nhìn thấy Du Tiểu Vãn ngồi bên cạnh Ngô Lệ Quyên, biểu tình có chút không được tự nhiên. Sáng sớm có thể nhìn thấy người trong lòng, tâm tình Quân Dật Chi rất tốt, hết sức lễ độ mở miệng chào buổi sáng, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bát tiên làm bằng gỗ lê ở bên trái, khóe môi cong cong mỉm cười ngắm giai nhân. Thân phận hai bên cao thấp khác nhau, Du Tiểu Vãn dù cực kỳ không muốn nhưng cũng phải đứng dậy hành lễ với hắn, “Chúc Quân Nhị công tử buổi sáng tốt lành.”


Quân Dật Chi cười toe, phong lưu tẫn hiển, “Chúc Du tiểu thư buổi sáng tốt lành.”


Ngô Lệ Quyên thiếu chút nữa không nín được, cười ra tiếng đến, vì sợ thất lễ, vội hỏi nha hoàn Hỉ Nhi, “Đã lấy bữa sáng chưa?”


Hỉ Nhi cúi người đáp: “Đã dọn sẵn ở phòng khách, nô tỳ hiện tại đỡ ngài đi qua?”


Ngô Lệ Quyên nhẹ nhàng gật gật đầu, một tay vịn Hỉ Nhi, một tay ôm bụng, vừa đi vừa nói, “Thái y bảo ta phải ngẫu nhiên đi đi lại lại, như vậy mới dễ sinh. Quân Nhị công tử đã ăn sáng chưa? Có muốn ăn cùng chúng ta không?”


Quân Dật Chi đã sớm chờ những lời này, vội đáp: “Chưa ăn! Vậy lúc này xin làm phiền.” Nói xong chậm rãi đứng dậy, cùng Du Tiểu Vãn đi theo sau Ngô Lệ Quyên.


Du Tiểu Vãn bị hắn nhìn chằm chằm, cả người không được tự nhiên, gương mặt không tự giác nóng lên, liền nhỏ giọng nói: “Ngô tỷ tỷ.” Ý muốn nhắc nhở Ngô Lệ Quyên, với thân phận của Quân Dật Chi, người này hẳn là nên đi ở đằng trước mới đúng.


Nhưng Ngô Lệ Quyên chỉ làm như không nghe thấy, Quân Dật Chi lại càng không thèm để ý khoảng cách vài bước khác biệt, chỉ dùng cặp mắt phượng long lanh kia mải mê ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ của Du Tiểu Vãn, thanh âm trầm trầm như lông chim vuốt lên trái tim nàng, có chút nhột, có chút nóng, “Lát nữa ăn sáng xong, ta và nàng cùng đi hỏi thăm một chút, xem tối qua đã tìm được cái gì, nếu sớm có kết quả, chúng ta cũng có thể sớm hồi phủ.”


Miệng nói như vậy, kỳ thật trong lòng ước gì cứ tiếp tục điều tra thêm chừng mười ngày nửa tháng, tốt nhất là đừng tìm ra cái gì, để bọn họ bởi vì hiềm nghi nên đều ở lại trong vương phủ.


Quân Dật Chi vừa nói xong, một vị ma ma của Vương phi lại đây truyền lời, Vương phi thỉnh Du tiểu thư qua dùng bữa với mình. Quân Dật Chi chỉ vào chóp mũi của mình hỏi: “Hoàng thẩm có phái người mời ta không?”


Vị ma ma kia cười đáp: “Thỉnh công tử thứ tội, nô tỳ không biết.”


Quân Dật Chi không mấy để ý nói: “Không sao, ta đi qua cũng được.” Cũng không quản người ta có mời mình hay không, hắn liền tự động tự giác đi theo Du Tiểu Vãn.


Lần này ít người hơn một ít, bên cạnh không có Ngô Lệ Quyên gây chướng mắt, Quân Dật Chi thập phần tự nhiên sai phái: “Các ngươi lui ra xa một chút.”


Nô tỳ trong Vương phủ, ai cũng biết vị Quân Nhị công tử tao nhã tuyệt thế này xưa nay luôn nói một không hai, vội thối lui mười bước, cam đoan không nghe được Quân Dật Chi muốn nói gì.


Quân Dật Chi thập phần vừa lòng, thế này mới quay mặt sang nhìn Du Tiểu Vãn, trong lòng lại đột nhiên bất an. Sau mấy ngày trốn Du Tiểu Vãn, hắn rất muốn biết trong lòng nàng rốt cuộc nghĩ gì, thế nên mới hấp tấp bảo Duy Phương Đại công chúa hẹn Du Tiểu Vãn đi ra, để hai người có dịp mặt đối mặt. Nhưng bây giờ, hắn lại hoảng hốt, rất sợ mình sẽ phải nghe những lời không muốn nghe…… Nhưng trốn tránh cũng không phải tính tình của hắn. Hắn do dự một chút, vẫn cố nén lo lắng, mở miệng nói: “Những lời ta nói hôm đó, là thật sự.”


Hai tai Du Tiểu Vãn chợt nóng bừng, nàng xấu hổ đến độ không nâng mí mắt lên nổi, theo bản năng cắn môi dưới. Quân Dật Chi mê muội nhìn hàm răng tuyết trắng của nàng nhẹ nhàng cắn xuống cánh môi đỏ như hoa, không khỏi dừng lại cước bộ, si mê vươn tay lên, định chạm vào hai phiến đỏ tươi nọ, thử xem chúng nó có phải cũng non mịn, trơn bóng như cánh hoa hay không……


Du Tiểu Vãn cũng ma xui quỷ dừng lại theo hắn, chờ phát hiện hành động đáng ngờ của hắn, ngón tay hắn chỉ còn cách môi của nàng chừng một tấc.


“Ngươi, ngươi làm gì!” Du Tiểu Vãn tức giận mắng, ngữ khí nghe qua giống như đang làm nũng. Nàng nói xong, hai gò má lại càng đỏ, đành phải lui lại một bước, cặp mắt đẹp trừng trừng nhìn Quân Dật Chi, không cho phép hắn lại làm càn.


Quân Dật Chi chỉ là nhất thời ý loạn tình mê, đương nhiên biết với quan hệ hiện tại của bọn họ, động tác này không ổn đến thế nào. Huống chi Vãn Nhi còn đang giữ đạo hiếu, vì thanh danh của nàng, hắn càng không thể như thế. Quân Dật Chi đành cao giọng nói: “Có con ruồi!” Nói xong làm bộ phất phất tay trước mặt nàng, len lén nhìn trộm phản ứng của đám tùy tùng phía sau.


Đám nha hoàn bà tử phía sau đều cúi mắt nhìn chân, hoàn toàn biến bản thân thành cọc gỗ. Du Tiểu Vãn và Quân Dật Chi thế này mới yên tâm, nhưng nàng vẫn còn bất mãn, trừng mắt nhìn hắn một cái, lại lui thêm một bước, cân nhắc một lát, mới nói: “Mẫu phi của ngươi……”


“Đừng để ý đến chuyện đó.” Quân Dật Chi sốt ruột ngắt lời: “Nàng không cần quan tâm làm gì, ta chỉ muốn hỏi trong lòng nàng nghĩ thế nào.”


Du Tiểu Vãn rối rắm cắn môi. Nàng đã tự hỏi qua lòng mình, nàng đúng là có cảm tình với Quân Dật Chi, nhưng còn chưa tới mức sông cạn đá mòn. Có lẽ là do hai người tiếp xúc quá ít, có lẽ trong lòng nàng hiện tại luôn nghĩ tới ân cừu của kiếp trước, không thể rộng mở trái tim đón nhận hắn…… Tóm lại, tình cảm không sâu đậm đến mức có thể vì hắn, bất chấp áp lực từ mẹ chồng tương lai, liều lĩnh gả cho hắn.


Du Tiểu Vãn thật lâu không nói lời nào, Quân Dật Chi càng chờ càng hoảng hốt. Hắn không muốn nghe nàng cự tuyệt! Quân Dật Chi thoáng thấy bên cạnh có một núi giả, liền bất chấp kéo lấy cánh tay Du Tiểu Vãn, bước ra phía sau núi giả, đặt tay lên vai nàng, cúi người xuống nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, dùng ngữ khí nghiêm túc nhất, thái độ đứng đắng nhất từ lúc chào đời tới nay, nói: “Vãn Nhi, nàng hãy tin tưởng ta, ta sẽ không để cho nàng chịu ủy khuất. Đợi đến lúc được phong tước, ta sẽ xin khai phủ, chúng ta có thể đến đất phong, nàng không cần phải để ý mẫu phi ta sẽ nghĩ thế nào. Chỉ cần…… Chỉ cần nàng nguyện ý!”


Việc phong thưởng cho huyết mạch của hoàng thất là sách lược củng cố hoàng quyền cho Thái tổ hoàng đế đã định ra từ lúc khai quốc. Chỉ cần các hoàng tử, hoàng tôn thành thật nghe lời, con trai dòng chính thất có thể trọn đời hưởng thụ vinh hoa phú quý. Vì bảo đảm địa vị tối cao của hoàng thất, tội miệt thị hoàng tộc chính là tội chết, cho dù đối phương là trọng thần trong triều cũng vậy. Dù vậy, tuy có thể hưởng vinh hoa phú quý, nhưng chỉ có Thân Vương mới có tư cách khai phủ, hơn nữa vị trí của phủ Thân vương ở đâu phải do chính hoàng đế đương nhiệm quyết định. Quận Vương bình thường không có đất phong, chỉ có bổng lộc cực cao, cũng không thể khai phủ, phải sống dựa vào vị huynh trưởng Thân Vương của mình. Bất quá, Quân Dật Chi được sủng ái như vậy, phụ thân lại là triều thần đương quyền, Thái Hậu và Nhiếp Chính Vương vì trấn an Sở Vương gia, cũng có thể sẽ ban đất phong cho hắn. Có đất phong, hắn có thể đến sống ở đất phong, khai phủ mới, thảnh thơi làm một vị thổ hoàng đế.


Đề nghị như vậy, kỳ thật là cực kỳ động lòng. Ở đất phong, nàng không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, càng không cần phải hòa nhã với chị em bạn dâu, toàn bộ hậu trạch chính là địa bàn của một mình nàng, đổi thành nữ tử khác, sợ là đã cao hứng đến hỏng rồi. Chính là Du Tiểu Vãn lại lắc đầu nói: “Không, ta muốn ở lại kinh thành.” Nàng muốn ở lại kinh thành, phụng dưỡng ngoại tổ mẫu sau trăm tuổi, nàng muốn Tào gia phải trả giá cho những gì họ đã nợ nàng, cho nên, nàng không thể rời khỏi kinh thành.


Quân Dật Chi có chút giật mình, hắn cứ nếu có thể rời khỏi kinh thành, Vãn Nhi sẽ cao hứng, nhưng hắn nhìn kỹ ánh mắt ánh mắt, biết nàng đang nói nghiêm túc, không phải là nhất thời cấp bách mà tìm lấy cớ. Hắn thật sâu hít vào một hơi, cũng nghiêm túc suy nghĩ một phen, từng chữ từng chữ nói ra hứa hẹn của mình, “Vậy cũng được, chúng ta sẽ ở lại kinh thành! Bất quá, phải đợi thêm vài năm. Mấy năm đầu, chúng ta phải sống cùng với cha mẹ, chờ ta tìm được một chỗ yên ổn trong triều, chúng ta cũng có thể khai phủ……. Lão tổ rất thích nàng, lão tổ sẽ không để nàng chịu ủy khuất, ta cũng sẽ không.” Hắn nhìn nàng, thật cẩn thận hỏi, “Như vậy có được không?”


Du Tiểu Vãn dùng sức cắn môi. Vốn dĩ, một cô nương chưa lấy chồng cô nương nghe một nam nhân thổ lộ như vậy, hẳn là thập phần thẹn thùng, nhưng nàng thì lại có chút dở khóc dở cười. Cái tên này nói chuyện cứ như thế nàng và hắn đã định xong hôn ước rồi!


Cứ việc không đến nỗi quá ngượng ngùng, Du Tiểu Vãn cũng không dám nhìn thẳng cặp mắt quá mức sáng chói của hắn. Nàng khẽ cúi đầu, cố gắng làm cho ngữ khí của mình có vẻ chân thành, ngôn từ có vẻ không quá đả kích, “Ta…… Ta kỳ thật…… Ta cảm thấy ngươi cũng không tệ lắm, thực trượng nghĩa, chính là ta……”


“Khoan đã!” Tuy Du Tiểu Vãn chưa nói xong, nhưng Quân Dật Chi cũng biết nàng muốn nói cái gì. Hắn không muốn nghe những lời sẽ khiến hắn ảm đạm. Quân Dật Chi trực tiếp hỏi, “Nàng có vừa ý người nào không? Ngoại trừ ta ra!”


Du Tiểu Vãn nhíu mày, có chút bất mãn nói: “Ngươi cho ta là loại người nào?”


Quân Dật Chi thầm thở phào, hàng chân mày vốn nhíu chặt lặng lẽ thả lỏng, vẻ mặt cũng trở nên thoải mái hơn, “Nàng muốn nói, nàng hiện tại chỉ là cảm thấy ta thực trượng nghĩa thôi, phải không? Không sao, chúng ta sẽ gặp nhau thêm vài lần, nàng sẽ phát giác ta còn có rất nhiều ưu điểm. Tỷ như, bộ dạng ta rất tốt, ngay cả lão tổ cũng nói, bà sống cả đời, gặp qua nam tử nhiều đếm không xuể, không có người so sánh được với ta. Sau này, nàng gả cho ta, ta cam đoan bằng hữu của nàng đều sẽ rất hâm mộ.”


Du Tiểu Vãn vốn còn đang phát sầu không biết phải thuyết phục hắn như thế nào, lúc này thật sự có chút nhịn không được muốn cười. Cái miệng nhỏ nhắn tuy rằng mím thật chặt, nhưng thân thể không tự chủ được, bất giác run run lên.


Quân Dật Chi thấy nàng cười, trong lòng càng thêm nhẹ nhàng, “Lại tỷ như, chuyện ở hậu viện sau này, ta đều giao cho nàng quản, nàng muốn thế nào thì cứ làm như thế ấy.”


Lại là sau này sau này, Du Tiểu Vãn ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn hắn một cái, lại bị cặp mắt phượng xinh đẹp sáng rọi mà hai gò má đỏ ửng lên, vội vàng cúi đầu xuống, khẽ hừ một tiếng: “Ta… ta trước kia đã nghĩ, hy vọng phu quân tương lai… sẽ là nam tử giống như phụ thân ta.”


Quân Dật Chi mới đầu không hiểu được câu này có ý gì, bối rối lấy quạt gõ gõ lên cổ mình, “Làm võ tướng sao? Làm võ tướng thì phải vào quân đội a…… Để ta nghĩ xem…… Ừm, nếu ta tìm được một chức quan nhàn tản trong quân đội, nàng có vừa lòng không?” Thân phận hiện tại của hắn đúng là không có khả năng thật sự vào trong quân đội, nhưng hắn càng không muốn cự tuyệt điều kiện của Vãn Nhi. Nếu nàng đồng ý, hắn sẽ đi thương lượng với vị công tử đó, vào quân đội làm một chứ quan nhàn tản nào đó, công việc cụ thể thì không có gì, cũng không gây ảnh hưởng gì lớn.


Giả ngu? Biết ngay mà, nam nhân đều là một bọn trăng hoa! Du Tiểu Vãn trừng mắt xem thường một cái, nặng nề hừ một tiếng, “Nói xong chưa? Nói xong thì nhanh đi thôi, ta đói bụng.”


Ngữ khí rất là không ổn, không còn thoải mái như lúc nãy, ẩn ẩn có vẻ xa cách. Du Tiểu Vãn còn ngại hắn đứng gần quá, vung tay đẩy hắn ra.


Quân Dật Chi sốt ruột, vội cầm lấy bàn tay ngọc của nàng, lo lắng hỏi, “Làm sao vậy? Lúc nãy không phải còn đang nói chuyện rất vui sao?”


Thấy hắn thật sự lo lắng, cơn tức trong lòng Du Tiểu Vãn không biết sao cũng chậm rãi tiêu tán. Nàng mềm lòng, tận lực bình ổn cảm xúc, từ từ nói: “Ngươi có thực sự hiểu rõ tâm ý của mình không? Chưa gì đã hứa hẹn lung tung với ta. Ta cũng không rõ ràng tâm ý của ta, cho nên cái gì cũng không thể đáp ứng ngươi, huống chi, hôn nhân đại sự…”


Quân Dật Chi không kiên nhẫn phất phất tay, ngắt lời nàng: “Đừng nói với ta mấy câu như hôn nhân đại sự phải do cha mẹ làm chủ, hay là thân phận cách xa. Chỉ cần nàng nguyện ý, đợi sau khi nàng giữ đạo hiếu xong, ta có thể xin Thái Hậu ban chỉ. Nàng không cần lo chuyện mẫu phi ta, hoặc là lão thái thái, cậu mợ của nàng không đồng ý. Chờ thánh chỉ ban xuống, sẽ không ai dám đề cập đến thân phận của nàng, vậy nàng cũng không cần phải lo lắng. Cho dù nàng hiện tại chưa muốn đáp ứng ta, nhưng chỉ cần trong lòng nàng không có người khác, ta cũng nguyện ý hứa hẹn. Chỉ cần nàng không cố ý cự tuyệt ta, phòng bị ta, ta sẽ đem hết toàn lực để chứng minh cho nàng, ta sẽ là phu quân tốt của nàng.” Hắn nhìn nàng, dùng sức hứa hẹn, “Chỉ cần nàng nguyện ý cho ta cơ hội!”


Du Tiểu Vãn mím môi, ngập ngừng nói: “Chúng ta…… Không nói chuyện cảm tình, chỉ nói…… Ngươi xem, chuyện tối hôm qua, chính là bởi vì hậu viện của Nhiếp Chính Vương gia có quá nhiều nữ nhân, nên mới có tranh đấu, có hãm hại. Cho nên, ta thà rằng gả cho nhà nghèo, chỉ cần cả đời cả kiếp một vợ một chồng là được.” Nàng nói xong, tâm tình có chút ảm đạm. Nàng có lẽ rất khó có vận may của mẫu thân, tìm được một nam tử trọng tình trọng nghĩa như phụ thâ. Hào môn nhà giàu sao có thể cho phép chuyên sủng một người? Cho dù chỉ là vì kềm chế con dâu, không ít mẹ chồng còn đem người đến nhét vào phòng con trai mình, chứ đừng nói, vạn nhất nàng giống như mẫu thân, chỉ sinh được một nữ nhi……


Quân Dật Chi giật mình, lúc này mới biết được ý của Du Tiểu Vãn khi nói “nam tử giống như phụ thân ta” là như vậy. Hắn thật ra không thèm để ý mấy chuyện chính thất hay thiếp thất gì đó, chẳng qua mẫu phi khẳng định sẽ gây khó dễ, còn lão tổ thì chỉ can thiệp khi cần thiết. Nhưng chỉ cần hắn có thể thuyết phục được lão tổ, chắc chắn có thể bãi bình được mẫu phi.


Bên này Quân Dật Chi đang tính toán trong đầu, bên kia, ánh mắt Du Tiểu Vãn đã dần ảm đạm xuống. Nàng biết mà, đây là chuyện không có khả năng. Nhịn xuống cảm giác chua chát nảy lên trong lòng, nàng an ủi chính mình, không sao, còn may lắm, nàng cũng không thích hắn bao nhiêu.


Giãy tay mình khỏi tay Quân Dật Chi, Du Tiểu Vãn xoay người đi ra ngoài, ngữ khí đạm mạc nói: “Đi nhanh đi, đừng để Vương phi và Đại công chúa sốt ruột chờ.”


Quân Dật Chi thập phần mẫn cảm phát giác nàng xa cách, trong lòng cả kinh, vội vàng kéo lấy tay nàng, nói: “Chớ đi, nàng, nàng đừng hiểu lầm, ta có thể đáp ứng nàng.”


Du Tiểu Vãn trừng mắt nhìn hắn một cái, “Đừng hòng lừa ta.”

5 thoughts on “Đích nữ không ngoan – Chương 84: Không có ai đẹp như ta

  1. Mẹ Dao vs mẹ Nhã đúng là chị em họ vs nhau, tự coi mik là cái rốn của vũ trụ, toàn tự coi mik là đẹp nhất, 2 mẹ này sống ảo quá rồi đó, thật là buồn cười. Còn 2 anh chị nam chính nữ chính thì đợi mãi mới thấy 2 anh chị nc thẳng thắn vs nhau, đáng yêu ghê, mong chờ những màn tình cảm ngọt ngào của anh chị :))))

    • =)))) Quân Dao với Tào Trung Nhã là họ hàng gần mà, có tư tưởng giống nhau là phải =)))) 2 nv chính giờ coi như đã nói trắng ra tâm tư của mình rùi, từ đây sẽ toàn là cảnh ngọt ngào, cực kỳ đáng ghen tị dzậy thui đó ^^

Comment tám tám tám...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s