Manh thê dưỡng thành – Chương 92: Thanh danh hoàn toàn hủy

CHƯƠNG 92: THANH DANH HOÀN TOÀN HỦY


“Nếu như vậy, ta sẽ không quấy rầy huynh đài.” Sở Thiên Hựu nhàn nhạt nói, xoay người quay lại chỗ ngồi ban đầu của mình.


Vân Mộng Sơ thở dài nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy xuống hậu viện xem náo nhiệt có vẻ tương đối an toàn hơn một chút, tuy rằng đông người lại có thêm Tiêu Hàm ở nơi đó, nhưng cũng tốt hơn so với việc cứ ngồi cơ hồ chỉ cách một bàn với Sở Thiên Hựu, chẳng khác nào đứng trong đống lửa, ngồi trong đống than.


Nếu không, nàng đã dứt khoát xem nhẹ câu “ngươi ở chỗ này chờ ta” của Tiêu Hàm, trực tiếp trốn đi mất rồi.


Nàng đứng lên, đi về hướng cầu thang, nhưng không nghĩ tới lại đụng phải Tiêu Hàm đang đi lên.


Tiêu Hàm thấy nàng, không khỏi hỏi: “Cảnh Ngôn, ngươi phải đi?”


Cảnh Ngôn?


Nghe được cái tên này, Sở Thiên Hựu không khỏi quay đầu nhìn về phía hai người đang đứng cạnh cầu thang, nguyên lai…


Tiểu hài tử kia, thế nhưng chính là Cảnh Ngôn.


Chủ nhân đích thực của Như Ngọc Lâu —— Cảnh Ngôn.


Thân phận Cảnh Ngôn tương đối thần bí, trên cơ bản chỉ có vài quản sự quan trọng nhất của Như Ngọc Lâu mới gặp qua, khiến hắn không điều tra được bao nhiêu tin tức. Hắn vốn luôn cho rằng Cảnh Ngôn hẳn là một nam tử trẻ tuổi, nhưng thật không nghĩ tới, Cảnh Ngôn lại là một tiểu hài tử thoạt nhìn còn chưa đến mười tuổi.


Chẳng lẽ là trùng tên?


Nhưng người có họ Cảnh hẳn là rất ít mới đúng.


Rốt cuộc có phải là trùng tên hay không… Hắn bỗng nhiên có chút tò mò về đứa nhỏ chưa đủ mười tuổi này. Sở Thiên Hựu quay ra phía sau, dặn dò Cung Nghị vài câu, phái người lập tức đuổi theo Cảnh Ngôn, thăm dò thân phận của hắn.


Vân Mộng Sơ nghe Tiêu Hàm hỏi vậy, gật đầu đáp, “Ta phải đi trước.” Nàng nói xong liền đi xuống lầu, không ngờ Tiêu Hàm lại đuổi theo nàng, “Ta đi với ngươi đi. Ở đây không có chuyện gì cần đến ta.”


“Bên ngoài rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Nàng không khỏi tò mò hỏi, tên Hà Bang kia thật sự đánh nhau với nữ nhân?


Tiêu Hàm há miệng định trả lời, nhưng không nói nguyên nhân, chỉ nói: “Ngươi không thích hợp biết.”


Vân Mộng Sơ liếc mắt nhìn hắn, hắn không nói, chẳng lẽ nàng không biết tự mình đi xem sao…


Nàng ra hiệu bảo Thanh Y đi lên vén màn cho nàng, đi xuống lầu được một đoạn, nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn vòng ra hậu viện.


Nhưng không nghĩ tới Tiêu Hàm lại bước ra chắn trước mặt nàng, nói: “Ngươi đừng đi ra hậu viện, nơi đó rất rối loạn, để ta đưa ngươi trở về trước.”


“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Nàng hồ nghi hỏi, con người luôn rất hiếu kỳ, càng không cho đi lại càng tò mò.


Tiêu Hàm không nói, chuyện xảy ra ở hậu viện, chính hắn đều cảm thấy khó nghe, đừng nói chi là một tiểu cô nương như Cảnh Ngôn. Mấy chuyện này tuyệt đối không thể để nàng nhìn thấy, cho nên hắn vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn nàng. Nàng lắc lắc đầu, chỉ có thể đầu hàng, “Được rồi. Ta không đi xem, ta đi đây.”


Nàng nói xong, ý bảo Thanh Y cùng nàng rời đi.


“Đợi đã.” Tiêu Hàm gọi một tiếng, “Ta đưa ngươi trở về.”


Vân Mộng Sơ quay đầu, nhàn nhạt nói với Tiêu Hàm: “Tiêu công tử, ta chỉ là dân đen, không đủ phúc phận để ngài đưa tiễn.”


Biểu cảm trên mặt Tiêu Hàm cứng đờ, hắn bất mãn hỏi: “Vừa mới không phải rất tốt sao, sao hiện tại ngươi lại như vậy? Lần trước ta tức giận như vậy, giờ cũng không còn để ý, ngươi bây giờ lại để ý cái gì?”


Vân Mộng Sơ cười như không cười nhìn hắn, “Tiêu công tử, ngươi có chắc là muốn lý luận với ta giữa đường cái?”


Tiêu Hàm theo bản năng buông lỏng bàn tay đang nắm lấy tay nàng, Vân Mộng Sơ nhân cơ hội này chui vào trong đám người, nhanh chóng biến mất.


Tiêu Hàm nhìn theo hướng Vân Mộng Sơ biến mất, cười khổ một lát, ngoan ngoãn trở về Tiêu phủ báo cáo chuyện xảy ra ở hậu viện cho mẫu thân nhà mình. Phỏng chừng không bao lâu nữa, chuyện của Hà Bang sẽ truyền đi khắp nơi, người người đều biết. Việc đưa hắn làm con thừa tự cho Thường Phong khẳng định là thất bại. Thường Phong vốn dĩ cũng chỉ là ngẫm nghĩ ở trong lòng một chút, người tích cực làm chuyện này nhất kỳ thực là Thường Hâm. Bất quá, với con người Hà Bang như vậy, chuyện này thất bại cũng không kỳ quái.



Đi không đến mười phút, Thanh Y liền đi lên phía trước nói với Vân Mộng Sơ: “Tiểu thư, có người theo dõi chúng ta.”


Vân Mộng Sơ nhướng mày, thấp giọng hỏi: “Là Tiêu Hàm sao?”


Thanh Y lắc đầu, “Không phải là vị công tử vừa rồi, là một cao thủ võ công lạ mặt.”


Cao thủ võ công?


Nàng là một người dân tuân theo pháp luật, khi nào thì chọc phải người như thế? Nàng mím môi, thấp giọng hỏi: “Có biện pháp cắt đuôi không?”


Thanh Y gật đầu, “Mạo phạm.” Thanh Y nói xong, một tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng lẫn vào trong đường cái, nương theo người đi đường để ẩn giấu, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.


Phía sau, người do Sở Thiên Hựu phái đi thấy vậy, âm thầm kêu không tốt. Xem bộ dạng đối phương như vậy, rõ ràng là cao thủ trong cao thủ! Hắn vội vã gia tăng bước chân đuổi theo, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn bị bỏ lại.


Hắn đi tìm những chỗ gần đó, cũng không tìm thấy người, chỉ có thể ủ rũ trở về bẩm báo.


###


Về phần chuyện Hà Bang bên kia.


Hà Bang bị Tố Tố lắc lư, đầu óc cháng váng, theo bản năng đẩy nàng một chút, khiến nàng lảo đảo lui về sau mấy bước, thẳng đến khi nha hoàn đỡ lấy mới đứng vững.


Tố Tố bị hắn đẩy, cảm xúc phảng phất càng thêm bất ổn. Nàng khóc thét lên: “Hà Bang, ngươi còn có lương tâm hay không, ta đang mang thai đứa con ruột của ngươi, ngươi chẳng lẽ không muốn đứa nhỏ này đến như vậy sao?! Vì sao muốn đẩy ta, là muốn giết chết đứa nhỏ này phải không, ngươi muốn tự tay giết chết con của mình sao?”


Hà Bang thấy thế, mặt mày nhăn nhíu hết cả lại. Đây là trước mặt công chúng nha, không ngờ Tố Tố ngày xưa xem có vẻ rất ôn nhu, hiền thục, lúc này lại hệt như một mụ đàn bà chanh chua…


Hắn nhíu mày đi lên phía trước, “Nhỏ tiếng chút, đừng nói lung tung, ta khi nào thì muốn tự tay giết con của mình? Đừng tùy tiện nói xấu ta.” Chỉ đáng tiếc, hắn cản quá chậm, đám người được tiểu nhị “mời” xuống xem náo nhiệt đã đứng ở cách đó không xa, nhàn nhã quan sát kịch vui.


Hồ bằng cẩu hữu quả nhiên là hồ bằng cẩu hữu*. Thấy Hà Bang như vậy, đám người kia thế nhưng không có một ai tiến lên hỗ trợ, đều đứng ở cách đó không xa, hào hứng xem.


* hồ bằng cẩu hữu : bạn xấu, chủ yếu là cùng nhau làm mấy chuyện không ra gì


Hà Bang càng thêm tức trong lòng, trùng hợp lúc này Tố Tố lại đi đến trước mặt hắn, mặt mày bi phẫn kéo lấy tay hắn, chất vấn: “Hà Bang, chàng sao có thể đối đãi ta như vậy, sao có thể vứt bỏ ta đúng lúc ta mang thai con của chàng, chàng…” Nàng nói xong, nhịn không được kích động, nắm lấy tay Hà Bang lắc lắc.


Hà Bang càng thêm không kiên nhẫn, trong lòng như đã quên mất chuyện Tố Tố đang mang thai, hung hăng đẩy nàng một cái, làm nàng ngã ngửa xuống đất, “Đừng chạm vào ta, ta và ngươi không có loại quan hệ đó… Đừng hòng quấn quít lấy ta.” Hắn vô tình nói.


Tố Tố mượn lực từ tay hắn, đổ ập ra sau, thuận tiện thừa dịp che miệng thống khổ, bỏ vào trong miệng thứ gì đó. Một lát sau, hơi thở của nàng bỗng trở nên mong manh hơn.


Hà Bang thấy mình đẩy ngã Tố Tố, vốn không định để ý quản, nhưng hắn chợt nhớ tới Tố Tố dù sao cũng đang mang thai con của hắn, cuối cùng vẫn đi qua đỡ nàng một phen. Nhưng không ngờ vừa mới bước lại gần, hắn lại thấy dưới thân Tố Tố đang chảy ra dòng chất lỏng đỏ tươi chói mắt.


Hà Bang hít một ngụm khí lạnh, nghĩ rằng, sẽ không khéo như vậy đi, hắn chỉ là nhẹ nhàng đẩy một cái thôi…


Nha hoàn của Tố Tố cũng thấy Tố Tố như vậy, lập tức thất thanh thét to: “Tiểu thư, tiểu thư làm sao vậy? Chẳng lẽ đứa nhỏ đã xảy ra chuyện? Tiểu thư, tiểu thư chỉ vừa mới mang thai nha… Sao có thể như vậy… Tiểu thư… Mau lên, người đâu, cầu ai đó mang tiểu thư nhà chúng ta đến y quán nha…”


Hà Bang nghe tiếng nha hoàn kia thét chói tai, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, lại nhìn đến trong hậu viện càng lúc càng có nhiều người vây xem, chỉ cảm thấy cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.


Cuối cùng, Tố Tố được đưa đến một y quán gần đây, vị đại phu của y quán chẩn đoán xong, nói, “Tố Tố vừa mang thai được hai tháng, đang ở giai đoạn không an toàn, cú đẩy vừa rồi đã làm sẩy thai, còn bị tổn thương thân thể, hết thảy đều phải trách vị công tử Hà Bang kia. “


Chẳng qua Tố Tố là nữ tử thanh lâu, mà Hà Bang dù gì cũng là con nhà quan lại. Thân thể Tố Tố bị tổn thương, Hà Bang phỏng chừng sẽ không bị trừng phạt gì, chẳng qua thanh danh của hắn…


Hà Bang từ đây về sau trở thành câu chuyện nóng hổi trong những buổi trà dư tửu hậu, thanh danh thối của hắn đã lan truyền khắp kinh thành.


Bao dưỡng kỹ nữ, mưu sát con ruột của chính mình…


Hà Bang bị cha mẹ nghiêm khắc ra lệnh phải đóng cửa ở nhà suy ngẫm lỗi sai, không được ra ngoài.


Tố Tố nằm lại trong y quán đến khi không còn chảy máu, sau đó được người của Hoàn Phi Các đón đi. Hà gia sau này có phái người đến Hoàn Phi Các tìm Tố Tố, nhưng lại bất ngờ biết được, sau khi chuyện phát sinh đến ngày thứ ba, Tố Tố đã rời khỏi Hoàn Phi Các.


Hà gia khi nghe được tin tức này, tuy rằng cũng nghi ngờ có người cố ý hãm hại Hà Bang, nhưng là Hà Bang và Tố Tố đúng là có qua lại với nhau, hơn nữa có rất nhiều người biết chuyện hắn là nhập mạc chi tân của nàng. Nếu Hà Bang thật sự đi thẳng ngồi ngay, thì đã không có người có thể làm hại hắn.


Tìm không được Tố Tố, cũng không có người để tính sổ, Hà gia chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.


Đương nhiên, đây đều là chuyện sau này.


###


Sở Thiên Hựu trở lại vương phủ, nghe Cung Nghị bẩm báo chuyện Tố Tố xong, vừa lòng gật đầu. Chuyện này cuối cùng đã đạt tới hiệu quả mà hắn mong muốn, lần này làm không tệ.


Xem ra có những lúc, nếu biết lựa chọn đúng loại thủ đoạn của nữ nhân, cũng sẽ thu được hiệu quả tốt bất ngờ.


Sở Thiên Hựu rất vừa lòng với kết quả này, nhưng khi nghe được Cung Nghị nói chuyện tiếp theo đó thì hơi nhíu mày, “Không đuổi kịp?”


“Vâng.” Cung Nghị thấp giọng đáp, “Không đuổi kịp. Hộ vệ của Cảnh Ngôn là một cao thủ, lúc đó trên đường lại đông người, chỉ trong nháy mắt, bọn họ liền biến mất.”


Sở Thiên Hựu trầm mặc một lát, “Chuyện này cứ tạm gác đó, ngươi đi xuống trước đi.”


Tuy rằng không đuổi kịp Cảnh Ngôn, không thể dò la thân phận thật sự của người này khiến hắn có chút tiếc nuối, nhưng hắn chỉ là nhất thời tò mò về Cảnh Ngôn mà thôi, không cần phải luôn giữ chuyện này ở trong lòng. Chỉ là một cái Như Ngọc Lâu mà thôi, cũng không ảnh hưởng gì được hắn.


###


Vân Mộng Sơ trở lại chỗ Thất Nguyệt, chuyện thứ nhất chính là nói với Thất Nguyệt: “Thất Nguyệt đại sư, ngài dạy ta xem hoàng lịch được không? Để sau này trước khi ra ngoài, ta nhất định sẽ xem kỹ hoàng lịch rồi mới đi, miễn cho lại phải chịu cảnh tim gan run sợ.”


Thất Nguyệt nhất thời bật cười, “Ngươi hôm nay lại đụng phải chuyện gì?”


Vân Mộng Sơ ai thán một tiếng, chuyện nàng muốn làm hôm nay cơ hồ không có cái gì ra cái gì, đã vậy còn đụng phải Tiêu Hàm và Sở Thiên Hựu. Nàng thuật lại sự tình cho Thất Nguyệt nghe, Thất Nguyệt bật cười ha hả, cười xong mới nói với nàng: “Ngươi lần sau ra ngoài đúng là nên xem hoàng lịch, nhất định phải chọn ngày lành giống như hôm nay rồi mới đi.”


Vân Mộng Sơ nhất thời tức nghẹn.


Hôm nay mà là ngày lành cái nỗi gì, hôm nay rõ ràng chính là ngày tim đập suýt nổ!


Vân Mộng Sơ hít sâu một hơi, quyết định không thảo luận với Thất Nguyệt nữa. Nếu lại tiếp thảo luận, nàng thế nào cũng bị hộc máu.

4 thoughts on “Manh thê dưỡng thành – Chương 92: Thanh danh hoàn toàn hủy

Comment tám tám tám...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s